21 ngày xuyên Việt bằng xe gắn máy của phượt thủ Mỹ

Sau khi sử dụng xe máy đoạt được mọi địa hình ở VN, các phượt thủ tới từ Chicago (Mỹ) cho rằng đây vẫn là phương tiện vận chuyển “đã” nhất bởi vì hình thức này yêu cầu nhiều kỹ năng, để lại vô số trải nghiệm đáng nhớ.

Nhóm khách du lịch tới từ Chicago dành 3 tuần để thực hiện tour xuyên Việt bằng xe gắn máy với tên gọi Hilo Project. Tổng cộng 5 thành viên là Dave Mucci, Juan Francisco, Laura Heinrich, Chris Force và Catherine Pham (cô gái duy nhất có thể nói tiếng Việt).

Đầu tháng 4 vừa qua, nhóm thực hiện chuyến đi từ Sài Gòn ra Hà Nội bằng những chiếc xe phân khối lớn. Hành trình không chỉ đáng nhớ nhưng mà còn khác nhau với Catherine Pham. Dưới đây là những tâm sự từ thành viên Chris Force (CF)  về chuyến đi này.

– Làm thế nào 5 người các khách du lịch lại quen biết nhau?

– Laura Heidenreich và tôi chung nhau làm chủ một doanh nghiệp nhỏ. Tôi còn tự sướng cho vài tập san và Cat (Catherine Pham) là nhà xây dừng. Chúng tôi quen Dave Mucci và Juan Francisco thông qua đồng đội những người chơi xe máy phân khối lớn ở Chicago. Tất cả cùng chung một tình yêu với xe nên rất đơn giản thân với nhau.

Dave Mucci, Juan Francisco, Catherine Pham, Laura Heinrich, Chris Force (từ trái sang) ở Hạ Long. 

– Những người chơi xe máy thường tổ chức các chuyến đi như thế nào?

– Những chiếc xe lớn như Ducati rất hiếm thấy ở VN và không dễ thuê. Người chơi xe máy như chúng tôi thường xuyên tổ chức các chuyến đi tương tự như thế này.

– Điều gì ở VN khiến các khách du lịch muốn tới đây?

– Chúng tôi là những du khách trước tiên xuyên Việt bằng xe Ducati, đồng nghĩa với việc có thể là đại sứ cho hãng xe máy này. Quãng thời kì ở VN rất thú vị. nước nhà đang ngày một thay đổi và tiến bộ hóa nhanh chóng, cảm giác sự dịch chuyển đó có mặt ở mọi nơi.

Ngoài ra, chuyến đi rất quan yếu với Cat. Cô mới chỉ về quê hương lần duy nhất khi là một đứa trẻ. quả thực là chuyến đi đáng nhớ khi chúng tôi có thời cơ san sớt hành trình với cô ấy.  

– Cái tên Hilo Project có ý nghĩa gì?

– Như các du khách khác, chúng tôi đều có thể ở trong KS đẹp hay sang trọng tùy ý. Tuy nhiên, mọi người trong nhóm muốn được trải nghiệm các vùng quê cũng như những khách du lịch dạng sắc truyền thống của văn hóa Việt nhiều hơn. Chúng tôi cần cả lúc cảm xúc lên “cao” (high) và xuống “thấp” (low) trong hành trình nên đã chọn Hilo. 

– Vậy cả nhóm sắp xếp chuyện ngủ như thế nào trong suốt chuyến đi?

– Chúng tôi đã ngủ trong KS sang trọng khi đặt chân xuống TP HCM. Chính vì vậy cảm giác rất sảng khoái và vui vẻ. Sau đó, chúng tôi đi qua nhiều TP, thị trấn nhỏ và qua đêm tại những motel, KS có điều kiện khiêm tốn hơn. thế tất mọi người vẫn có điện và nước nóng để sử dụng ở mỗi nơi tới.

Laura Heidenreich trên chặng đường ra khỏi thị trấn Sa Pa. 

– Anh có thể san sớt câu chuyện thú vị về những nơi nhóm từng ở?

– Đó là tối chúng tôi ngủ tại một motel dạng homestay ở thị trấn Mai Châu (Hòa Bình). thuở đầu, nhóm nghĩ đây sẽ là đêm khó chịu nhất nhưng hóa ra lại rất tuyệt.

Chỗ ở khá đơn giản, dân làng là những người chủ nhà rất hiếu khách. Sau khi cùng nhau chè chén say sưa, chúng tôi được hát karaoke bằng một chiếc máy cũ với không gian xung quanh là đồng ruộng, làng mạc mênh mông. Quả là một đêm tuyệt vời! 

Trừ Cat, không ai trong nhóm biết nói tiếng Việt, chỉ vài người địa phương có thể giao tiếp bằng tiếng Anh. Khi trên xe, chúng tôi không cần nói cũng hiểu nhau. Tuy nhiên, lúc dừng chân nghỉ, có chút nan giải khi thủ thỉ. Dù vậy, chỉ cần uống với nhau chút rượu địa phương là không còn rào cản văn hóa nào nữa. 

– Còn câu chuyện gặp gỡ với những tay chơi xe máy VN thì sao?

– Ở các TP lớn đều có câu lạc bộ, họ có tới giao lưu với nhóm chúng tôi trong ít ngày. Cảm giác rất vui vì được họp mặt, thủ thỉ cùng nhiều người chơi xe tới vậy. Tôi khác nhau tuyệt vời với những người sống ở vùng núi, họ quả là các tay “xế” cừ khôi. 

Câu lạc bộ Hà Nội còn tổ chức ngày quyên góp tiền cho trẻ em nghèo và mồ côi ở ngoại thành dịp chúng tôi tới. Hoạt động không chỉ thu được tiền nhưng mặc cả quần áo, xe đạp và chăn gối cho lũ trẻ – chúng là những đứa tí hon bỏng dễ thương và cũng đáng buồn nhất nhưng mà nhóm tôi từng gặp. quả thực là một ngày ý nghĩa và vui mừng khi biết đồng đội chơi xe chung tay làm những việc tốt như vậy.

– Theo anh, văn hóa chơi xe máy của người Việt có gì khác với người Mỹ và nhất là ở Chicago?

– Ở Mỹ, chúng tôi không cần quá nhiều tiền để mua xe. Một số người có thể tự sửa chữa, lắp ráp chiếc xe cho riêng mình. Điều này cũng có ở VN nhưng chỉ với những chiếc xe máy nhỏ (scooter), không vận dụng xe phân khối lớn.

Các tay chơi xe ở VN đều đi những chiếc đắt tiền với mẫu mã cổ điển. Vì vậy, văn hóa chơi xe máy tương đối khác nhau. Khá nhiều người chơi xe ở đây còn sử dụng hàng hiệu nữa. Tuy nhiên, ở Chicago khách du lịch sẽ không thấy điều đó. 

Tình bè khách du lịch và sự thân thiết của mọi người thì khá giống nhau. Khi bắt gặp những người khác cùng say mê xe trên đường, đều có thể thấy họ cũng đang có chung cảm xúc và trải nghiệm như mình. 

Dừng chân ở đèo Omega, Force cho biết đây có thể coi là một trong những đoạn đường nguy hiểm nhất toàn cầu.

– Anh nghĩ thế nào về văn hóa xe máy ở VN?

– Ở VN, mọi người hầu như đi xe máy, không quá nhiều người có ô tô và càng ít sử dụng xe máy phân khối lớn. Tuy nhiên, ở đây ai cũng đi được loại xe nhì bánh này dù là trai hay gái, già hay trẻ. 

BI: Theo anh, để khởi đầu hành trình tương tự như trên, cần lưu ý điều gì? 

– tới VN, tôi thấy nên đi bằng xe gắn máy để trải nghiệm. Địa hình yêu cầu khách du lịch nhiều kỹ năng, hơn nữa trên đường rất hiếm điểm tương trợ. Chúng tôi phải tự sơ cứu và sửa chữa xe máy. Một số đoạn đường đang sửa chữa kiên cố không dành cho những vô lăng “non”. 

Nhóm chúng tôi có thời cơ giao lưu các câu lạc bộ địa phương và không gặp vấn đề về pháp lý. Tuy nhiên, với người đi du lịch một mình cần thận trọng và phòng trừ mọi trường hợp. 

Ảnh: Hành trình xuyên Việt của 5 người khách du lịch Mỹ.

Hương Chi

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *