‘Bỏ nhà’ lên núi làm du lịch

40 tuổi, Nguyễn Tử Anh quyết định “bỏ” TP HCM, một mình về vùng núi Bảo Lộc, Lâm Đồng, dựng nhà làm du lịch đồng đội.

Núi Đại Bình trải dài từ TP Bảo Lộc tới huyện Bảo Lâm, nằm sát Quốc lộ 20, trên trục đường đi Đà Lạt. Khí hậu Bảo Lộc ôn hòa, nhân loại thân thiện; có nhiều đặc sản như trà, cà phê… tự nhiên thích hợp cho hình thức du lịch trải nghiệm. Đây cũng là “nhà” của người K’Ho Châu Mạ, nên yếu tố văn hóa rất đậm nét. Ngoài ra, khoảng cách từ TP HCM chỉ tầm 150 km, liên lạc tiện nghi, thích hợp cho những kỳ nghỉ ngắn ngày.

Vì sao chọn núi Đại Bình làm chốn “dung thân” khi đã qua tuổi bay nhảy, Tử Anh nói, đó là cơ duyên.

“Năm 2018, trong một lần trekking (đi bộ) lên núi Đại Bình theo lời giới thiệu của người quý khách địa phương, tôi gặp những người dân rất dễ thương. Biết nhóm tôi cắm trại trên núi, họ chở nước, cung ứng củi và nhiệt tình giới thiệu về ngọn núi này. Đêm đó thật tuyệt hảo. Đứng trên đỉnh núi, nhìn TP Bảo Lộc rực rỡ ánh đèn về đêm, rồi buổi sáng thức dậy, mây giăng khắp nơi, xen kẽ ánh nắng sớm mai… Từ đó, tôi muốn làm du lịch ở ngay chỗ này để giới thiệu vùng đất thân thiện, tươi đẹp và mến khách tới những người yêu tự nhiên và du lịch trải nghiệm”, Tử Anh nhớ lại và đặt tên cho dự án của mình: UP Base Camp.

Anh Nguyễn Tử Anh.

UP Base Camp kiểu như doanh trại, ở đó có điểm hậu cần cung ứng mọi thứ và là nơi tập luyện. Up là trên cao, chỉ vị trí trên cao nhìn xuống, tầm nhìn rộng mở, phóng khoáng. Hình dung nơi đây như ngôi làng miền núi thu nhỏ. Để tới ngôi làng này, quý khách phải đi bộ chừng 2,5 km. Chỉ những người mạnh mẽ, phóng khoáng mới yêu thích với những nơi như thế.
Anh nhận thấy, trải nghiệm nhưng mà khách du lịch hướng tới ở Đại Bình nằm ở nhì yếu tố: cảnh vật tự nhiên và nhân loại địa phương. Về cảnh vật, người ta mở đầu xu hướng giữ tự nhiên như vốn nó đã có, thay vì can thiệp và tạo nhiều cảnh nhân tạo. Từ cái cây, ngọn cỏ, thế đất tự nhiên đã sắp sẵn… phải tôn trọng và tuyệt đối không nên can thiệp.

Toàn cảnh UP Base Camp với lối vào là những đường mòn nhỏ uốn lượn bên lưng núi. 

“UP Base Camp không do một kiến trúc sư và cũng không phải một nhà thầu thi công. Bằng chính trải nghiệm cá nhân của tôi trong những du lịch, tôi đã hình dung nó trong đầu. Từ đó, thảo luận với những người dân địa phương – những người đang hợp tác làm việc cùng tôi, lựa chọn và triển khai. Với họ, việc dựng một cái nhà, làm một cái bếp, tạo một đoạn đường hay chỗ họp hành đông người, đều từ kinh nghiệm sống theo phong tục. nhưng mà với người đồng bào, xưa nay tự nhiên chính là ngôi nhà. Cứ thế, chúng tôi xây dựng và hoàn thiện nó trong sự hòa hợp với tự nhiên xung quanh”, anh Tử Anh kể.

Du khách thường quan tâm tới 3 điều: an toàn, trọn vẹn tiện nghi và sự thu hút. Nhóm của Tử Anh đã xây dựng vật phẩm trên 3 tiêu chí đấy.

Nhiều người hình dung nó nằm giữa tự nhiên nên hoang dại, xa xôi cách trở. Nhưng không, du khách có thể ở giữa tự nhiên trên cao nhưng mà vẫn thấy phố thị, vừa thấy tách biệt, vừa thấy còn liên kết với thị thành, với nơi nhưng mà mình sống và làm việc phần lớn thời kì. Vậy nên, lên UP Base Camp không phải “đưa nhau đi trốn” nhưng mà chính là đi tìm một sự mới mẻ, hồi phục ý thức và trở về nhà trong một trạng thái phấn chấn, yêu thương hơn.

Vận hành ở đây là người K’Ho Châu Mạ. Họ có thể không khôn khéo trong giao tiếp, không giỏi phục vụ… nhưng bù lại, họ có sự mộc mạc, thật tình. Với họ, không phải khách tới là “thượng đế”, nhưng mà là quý khách. Cùng làm một bữa cơm, cùng ngồi ăn một bàn, cùng san sớt những câu chuyện… Nhiều người tới đây, khi về quyến luyến, dặn dò rằng về TP thì nhớ gọi anh, gọi chị dẫn em đi chơi. 

Một vấn đề nữa là xu hướng du lịch trải nghiệm có trách nghiệm. Anh quan niệm mỗi cây được trồng xuống, là một điều tử tế được gieo. 5 năm, 10 năm nữa cả khu vực này thành một khu rừng xanh đẹp, đấy là điều nhóm của Anh hình dung, cũng là việc du khách chung tay làm.

tới nơi, trước tiên du khách thưởng thức cảnh đẹp hoa cỏ, cây cối tự nhiên. Buổi tối, khách thưởng thức bữa ăn phong cách núi rừng, từ những món nướng, tới nồi cháo nóng với 6 loại gia vị lấy từ núi Đại Bình, nhâm nhi ly rượu chuối rừng được ngâm ủ rất lâu; đêm xuống, cùng nhìn ngắm phố thị lung linh. Tùy theo thời khắc nhưng mà trăng và sao dày đặc trên bầu trời.

Từ đây nhìn xuống, Bảo Lộc vào buổi sáng sớm sương mờ bao phủ.

Sáng sớm, khách có thể đón rạng đông và săn mây. Mây ở đây khi dày đặc, tựa hồ như vốc được trên tay, khi thì bàng bạc, mờ ảo ôm trọn những ngọn đồi thơ mộng.

Sau bữa sáng với đặc sản măng rừng, khách có thể lựa chọn môn thể thao leo thác với trọn vẹn đồ bảo hộ như vận động viên chuyên nghiệp, hoặc ở lại nhà tre đọc sách và cũng có thể dạo bộ dọc những đồi chè, đồi cà phê, chọn một góc ngồi thanh vắng và suy ngẫm về mọi thứ.

Một trải nghiệm lạ mắt nữa là ngủ lều với trọn vẹn tiện nghi: túi ngủ, nệm ấm và gối êm. Khu lều trại nằm cạnh bờ suối, nước chảy róc rách như lời thì thầm của núi rừng Đại Bình.  

Các doanh nghiệp thường chọn nơi đây để tổ chức team building (đồng đội), để các thành viên được thử thách và gắn kết. Anh thường tổ chức những cuộc đua như một giải marathon chuyên nghiệp, đặt các thành viên vào tình huống thực, không giả thiết như một trò chơi.

“Khi đầu tư lên đây, nhiều người hỏi tôi, vì sao làm mô hình kén khách (ở nơi tự nhiên, tiếp cận khó, phải đi bộ…)? Tôi bảo rằng, đây là mô hình hướng tới cá nhân và đồng đội. Về cá nhân, đây là cách mỗi người kiểm tra sức khoẻ trên nhì khía cạnh: thể lực và ý thức. Về đồng đội, chúng tôi hướng tới tạo công ăn việc làm cho người dân phiên bản địa, tìm kiếm, phục dựng và duy trì những nét văn hóa lạ mắt của họ. Nói thì có vẻ to tát, nhưng diễn đạt đơn giản là những món ăn, những bộ đồ, điệu múa, trang sức của họ, chúng tôi sưu tầm, khuyến khích họ sử dụng, và giới thiệu tới du khách”, Anh nói.

Nhóm của Anh còn có chiến dịch “Triệu du khách, triệu cây xanh”. tới nay đã quyên góp trên 100 nghìn cây xanh, gửi tặng những địa phương như Nghệ An, Hà Tĩnh, những nơi bị tương tác bởi vì đợt cháy rừng vừa qua. Trong tương lai, anh sẽ làm việc với từng địa phương, nơi có dự án, lựa chọn khu vực để trồng rừng. Tiền mua cây trích ra từ tiền du khách sử dụng dịch vụ.

Từ định hướng trên, anh dự kiến tiếp tục tìm kiếm, đầu tư và nhân rộng những tuyến trekking và mô hình này. “Hiện chúng tôi đã đầu tư một khu trong ngôi làng cổ Đưng Iar Giêng – nằm sâu trong lõi Vườn quốc gia Bidoup – Núi Bà. Sắp tới, chúng tôi cũng triển khai dự án mới tại khu vực Tà Năng – điểm mở đầu của tuyến trekking Tà Năng – Phan Dũng nổi tiếng. Chính quyền địa phương rất ủng hộ và đã xuống tận Đại Bình để khảo sát mô hình. Đấy là cơ sở cho chúng tôi tự tín sau 3 – 5 năm, sẽ có nhiều điểm được xây dựng và thống trị như nhau để khuyến khích và mở rộng loại hình du lịch trải nghiệm này”, Anh san sớt thêm.

Anh Nguyễn Tử Anh hướng dẫn khách đi trekking.

Ra đi từ vùng quê Nghệ An, lên thị thành học ĐH Luật TP HCM, tốt nghiệp đại học, Anh làm việc ở nhiều tập đoàn lớn trước khi chuyển hướng kinh doanh riêng. Thất bại nhiều lần khiến anh trở thành lì đòn hơn, nhưng vẫn bám trụ TP, cho tới khi tìm thấy Đại Bình. “Tôi không chán ghét lối sống thành thị, trái lại, rất yêu. Vậy nên, tự tôi xác định cho mình một nhiệm vụ: liên kết. liên kết miền ngược, miền xuôi, miền núi và đồng bằng; liên kết nhân loại với nhân loại”, Anh nói.

Anh cho rằng, mình không rời bỏ thành thị, không phải như một kiểu ở ẩn, làm những thứ khác nhau. TP cho anh thời cơ để tích lũy tri thức, vốn và các mối quan hệ. Đó là những tiền đề tốt để anh làm những thứ hiện nay. 100% khách hàng của anh là từ thị trấn. Điều đó nói lên rằng, cần nhiều hơn những người làm liên kết như anh.

“Có người nói tôi dũng mãnh. tới tuổi này, tôi hiểu một điều rằng, nhân loại tính bằng 2 loại tuổi: tuổi sinh vật học và tuổi tâm hồn. Tuổi sinh vật học, tính từ khi sinh ra, theo năm tháng nhưng mà gọi là thiếu niên, thanh niên, trung niên rồi lão niên… Còn tuổi tâm hồn, thì chỉ là trẻ con, trẻ và già. Tôi luôn thấy mình trẻ trong tâm hồn. Trên tâm thế ấy, tôi cho rằng không trễ để khởi nghiệp lại lúc này. Tôi tin câu chuyện của mình rồi sẽ có nhiều người cùng kể, cùng làm. Vậy nên, không trễ là thế”, Anh cười.

Mùa hoa trên núi Đại Bình.

Theo Tử Anh, làm du lịch trải nghiệm dễ nhưng mà khó. ngày nay có rất nhiều quý khách trẻ, nhóm quý khách trẻ dịch chuyển về quê hoặc những vùng xa xôi để làm du lịch. Dễ, vì những chất liệu trải nghiệm có sẵn. Khó, ấy là liên kết mọi thứ thành một quy trình phục vụ chuyên nghiệp. Dễ, ấy là bởi vì giá cả, dịch vụ không quá cao. Khó, chính là đôi lúc dân dã tới đơn giản, bỏ qua những nguyên tắc cơ phiên bản như an toàn, bảo vệ môi trường…

Anh nói, kinh doanh phải xuất phát từ ham. Nhưng cần tính toán tài chính, nhân sự, tài năng bán hàng, vận hành mô hình du lịch… trên ý thức của kinh doanh chuyên nghiệp, tránh đơn giản và theo cảm hứng. Thứ nữa là tài năng lì đòn để sống sót qua những nan giải. Muốn vậy, hãy làm bài phiên bản, không nóng vội hay tự dưng và có cộng sự vừa ý, đi tận cùng với cam kết.

“VN rất đẹp, và không cần phải khoác lên nó những thứ không thích hợp. Vậy nên cứ lao vào, và bắt tay vào làm thực sự”, Anh san sớt.

Vi Nguyễn

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *