Cầu cỏ bện tay 500 tuổi của người Peru

Cầu cỏ sau cuối từ thời Inca Q’eswachaka được người dân làm lại mỗi năm một lần, nhằm giữ gìn nét truyền thống thượng cổ và liên kết đồng đội.

Bắc qua sông Apurimac, ở vùng hẻo lánh của tỉnh Canas, cây cầu cỏ sau cuối Q’eswachaka là một phần thuộc nhà cửa đường vĩ đại của đế chế Inca. Trong thời đoạn hưng thịnh, để mở rộng sự thống trị, đế chế đã xây dựng một mạng lưới đường dài hơn 40.000 km, băng qua vùng rừng núi, đất thấp nhiệt đới, sông và cả sa mạc. đoạn đường dẫn từ Cusco, thủ đô hành chính và trung tâm tôn giáo của Inca tới những nơi xa xôi nhất trong đế chế. Để giúp đoạn đường không đứt mạch khi qua băng qua những hẻm núi, sáng kiến về cầu cỏ bện tay được ra đời. Những cây cầu treo cũng là phương tiện liên kết các dân tộc riêng lẻ lại với nhau, phục vụ cho việc tổ chức và cai quản của quốc gia.

Cây cầu được bện thủ công nhưng vô cùng chắc chắn. Ảnh: Cusco Journey.

Cây cầu được bện thủ công nhưng vô cùng kiên cố. Ảnh: Cusco Journey.

Sau sự sụp đổ của đế chế, những cây cầu vẫn còn tồn tại trong nhiều thế kỷ và nhập vai trò quan yếu trong hệ thống đường bộ Andean. Tuy nhiên, chỉ có cầu Q’eswachaka được duy trì cho tới ngày nay. Q’eswa có tức là những sợi thừng xoắn còn Chaka là cây cầu.

Cầu dài 38 m, treo lửng lơ qua hẻm núi ở độ cao khoảng 16 m. Các sợi dây kết cầu được làm từ q’oya ichu, một loại cỏ vùng cao nguyên Andean, tích lũy ở độ cao hơn 3.900 m. nhị đầu cầu neo vào đá ở 2 bên vực, có dây buộc chạy giữa cáp chính và tay vịn.

Mặt cầu được dệt bằng cỏ và cành cây nhỏ mang đến cảm giác mạo hiểm. Ảnh: Branden Faulls.

Mặt cầu được dệt bằng cỏ và cành cây nhỏ mang tới cảm giác mạo hiểm. Ảnh: Branden Faulls.

Có niên đại khoảng 500 năm, cầu Q’eswachaka là phương tiện củng cố mối liên kết giữa đồng đội Quechua, Chaupibanda, Choccayhua và Ccollana Quehue. Để khẳng định niềm tự hào và duy trì truyền thống, vào đầu tháng 6 hàng năm, khoảng 1.000 người thuộc 4 đồng đội sẽ gặp gỡ để làm lại cầu.

Lễ hội thường kéo dài trong 4 ngày. Ngày trước tiên, người dân trong đồng đội cùng nhau thu hoạch cỏ, phụ nữ sẽ dệt thành những sợi dây thừng nhỏ, còn đàn ông buộc chúng thành đoạn dài và bện thành thừng lớn. Ngày thứ 2, cây cầu cũ được gỡ bỏ và người dân nhất định 4 trục dây lớn ở vách đá. Ngày thứ 3, đồng đội cùng nhau dệt những sợi dây cỏ để tạo thành tay vịn và bề mặt cầu. Những người thợ chính sẽ làm từ 2 bên đầu cầu, đặt trên bề mặt những khúc cây để giữ cho thừng không bị xoắn. Thợ làm cầu thường phối hợp rất ăn ý và chỉ sau 3 ngày, một cây cầu mới hoàn thiện. Sau đó, đồng đội cùng nhau tổ chức lễ kỷ niệm, tạ ơn vong hồn núi Apu Q’eswachaka, với âm nhạc và những điệu nhảy quý khách dạng địa. Một số vật tế của họ là lá coca, khoai tây, ngô.

Cây cầu cỏ cuối cùng bện bằng tay của người Peru

Cây cầu cỏ sau cuối bện bằng tay của người Peru

Người dân từ các đồng đội cùng nhau làm cầu cỏ mỗi năm. Video: Hương Chi/Great Big Story.

Người dân cho biết, truyền thống xây dựng cầu đã được duy trì trong hàng trăm năm. Vì vậy Q’eswachaka chính là nhịp cầu liên kết giữa quá khứ và tương lai, là một minh chứng cho kỹ thuật xây dựng của đế chế Inca tráng lệ.

Ngày nay, cầu Q’eswachaka là nơi thu hút du khách tham quan, để trải nghiệm cảm giác mạo hiểm. Các tổ chức du lịch cũng xây dừng tour tới đây, phối hợp tham quan 4 đầm phá trên đường đi. Du lịch tự túc, du khách có thể đi xe buýt từ quảng trường trung tâm Plaza de Armas trong phố cổ Cusco, tới thị trấn Yanaoca, tỉnh Canas. Từ đây vận chuyển bằng xe taxi tới cầu cỏ. Phí trải nghiệm cầu là 10 sol (65.000 đồng) một lần.

Lan Hương (Theo Atlas Obscura)

Info: https://khachsanthanhdong.com/

About bachnv

Check Also

4 triển lãm nghệ thuật mở dịp đầu năm tại Hà Nội

Du khách yêu nghệ thuật có thể ghé thăm các triển lãm mở cửa những …

Trả lời