Cô gái Hà Nội mày mò Cần Thơ trong 36 giờ để trốn nồm ẩm

Một chuyến đi ngắn, đột ngột nhưng với Hương, cái nắng phương Nam đã giải tỏa phần nào sự khó chịu của cô với tiết trời miền bắc.

Hà Nội những ngày này mịt mù mưa bụi, còn Cần Thơ – vùng đất miền Tây Nam Bộ vẫn nắng gió chan hoà, trời trong xanh. Đoàn Thanh Hương, từ Hà Nội, quyết định tạm biệt TP nồm ẩm, xách balo lên cùng quý khách và mày mò Cần Thơ. Dưới đây là san sẻ của cô về chuyến đi đầu tháng 3 này.

Để chuyến đi thực sự là những trải nghiệm mới mẻ, tôi đặt vé khứ hồi Hà Nội – Cần Thơ của Bamboo Airways – hãng bay mới mở tuyến này với giá vé ưu đãi. Hơn 16h, chuyến bay cất cánh. Giữa hành trình, các tiếp viên phục vụ suất ăn nhẹ. Tôi tuyệt vời với chiếc khăn cổ màu xanh của các tiếp viên, vì nó được xây dừng dáng điệu từ cảm hứng chiếc lá tre thân thuộc.

Ánh nắng ngoài cửa sổ tàu bay nhắc tôi biết mình đã thực sự rời xa khối không khí nồm ẩm bao phủ miền Bắc. Bên dưới là kênh rạch dài dằng dịt, những rừng dừa đước xanh mướt, cánh đồng trải dài… tới Cần Thơ, sau khi nhận phòng KS, tôi ăn tối và ngơi nghỉ.

Sáng hôm sau, cả lũ bắt xe tới vườn trái cây Vàm Xáng, thị trấn Phong Điền. Căn nhà lớn nằm giữa vườn cây trái xanh tươi, ông chủ nhà nhiệt tình dẫn khách đi cầu khỉ cheo leo, ngồi võng rồi thăm khắp vườn.

Chợ nổi Cái Răng – biểu tượng của du lịch Cần Thơ

Chợ nổi Cái Răng – biểu tượng của du lịch Cần Thơ. Video: Phong Vinh.

Tháng 3 chưa phải mùa trái cây nhưng chúng tôi vẫn được ăn không biết bao nhiêu trái bòn bon ngọt lịm và ổi giòn do ông chủ hái xuống. Chủ vườn canh tác kiểu thủ công nhưng vẫn vận dụng một số phương pháp chăm sóc cây trái văn minh nên trái cây vừa to, tinh khiết, vừa ngon.

Vườn còn có các loại cây hiếm và đắt tiền, ông chủ khoe nhiều người muốn ông chiết cành để bán cây con nhưng ông từ chối vì còn phải dành thời kì du lịch. Thế mới biết dân miền Tây hào sảng và thích phiêu lưu tới mức nào.

Không gian miệt vườn. 

Tạm biệt vườn cây, chúng tôi ghé Thiền viện Trúc Lâm phương Nam – một trong những thiền viện lớn nhất miền Tây Nam Bộ. Chính điện lợp ngói tám mái theo phong cách thời Trần, tổ điện lợp ngói tư mái theo phong cách nhà Lý. Lầu trống và gác chuông được tuân theo kiểu tháp chuông chùa Keo (yên bình). Cảm giác bắt gặp hình ảnh chùa chiền miền Bắc giữa phương Nam khiến tôi không khỏi đột ngột và thấy gần gụi.

nơi tới tiếp theo tôi chọn là nhà cổ Bình Thuỷ – bối cảnh chính của bộ phim “Người tình” nổi tiếng. Căn nhà tồn tại qua nhị thế kỷ, nhưng được chăm sóc chu đáo vì con cháu dòng tộc Dương, vẫn giữ nguyên kiến trúc cổ kính, trang nhã. Hoa lá rực rỡ từ sân vườn, cây cầu thang uốn lượn lên nhà tới sân trước, sân sau. Khách du lịch ghé thăm căn nhà khá nhiều nhưng vẻ lặng lìm vẫn hiện hữu.

Từ trung tâm TP, quý khách có thể mướn xe máy hoặc bắt xe taxi về đường Bùi Hữu Nghĩa, phường Bình Thuỷ để ghé thăm nhà cổ. Vé vào cổng là 15.000 đồng một người. 

tới Cần Thơ, tôi cũng không thể bỏ qua bến Ninh Kiều. Bến nằm ngay té ba sông Hậu và sông Cần Thơ, gần trung tâm TP. Ai đi qua cũng dừng lại để ngắm sóng vỗ bờ, ăn trưa hoặc ăn tối với những món đặc trưng miền Tây trong nhà hàng hay chợ nổi trên sông. Ninh Kiều cách đây 20 năm còn hoang vu nhưng giờ tấp nập, ánh đèn óng ánh khi mặt trời lặn, không giống nhau là trên cầu Tình yêu.

Nếu có thời kì, quý khách có thể mua vé lên một chiếc du thuyền để có thể cảm nhận hết vẻ tráng lệ của bến Ninh Kiều khi lên đèn.

Rời TP trên chuyến bay trở về Hà Nội lúc hơn 19h, tôi luyến tiếc vì còn nhiều nơi cần phải check–in ở đất Cần Thơ. Tuy nhiên, chuyến đi về miền nắng ấm này cũng đã khiến tôi hiểu rằng, tuổi xanh chỉ có một lần nhất định phải khoác balô đi để biết giang sơn mình còn nhiều cảnh đẹp, nhiều nhân loại thú vị.

Đoàn Thanh Hương

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *