Cô gái khiếm thị một mình phượt ba châu lục

Kéo chiếc vali của mình bằng một tay, tay còn lại Mona Minkara cầm cây gậy dài màu trắng tự tín dò đường, cô ra khỏi sân bay Changi (Singapore).

Vậy là du lịch Đông Á của Minkara mở đầu. Một camera theo dõi cô trong từng bước đi. Cô tìm hỏi viên chức hướng tới trạm trung chuyển bằng xe buýt, sang ga xe điện ngầm khá vắng vẻ.

“Nhìn vào đó đi, cây gậy dẫn đường”, Minkara nói về bảo vật của mình. “Khi có một đoạn cua nào đó, cây gậy sẽ thiết lập hướng dẫn và tôi biết nên chọn hướng cua nào thích hợp”.

Cây gậy dò đường đột chạm vào đống gạch đá trên vỉa hè. Minkara dừng lại, thận trọng lần chạm đầu gậy trên những vết lồi lõm trên nền. Cảm biến dẫn đường đưa Minkara tới một thang máy có chữ nổi để xuống sân ga.

Mona Minkara bị khiếm thị từ nhỏ, hiện là giáo sư đại học, thực hiện hành trình qua ba châu lục với cây gậy dẫn đường. Cô chỉ còn khoảng 2% thị lực của mắt trái và chỉ có một tẹo cảm giác nhìn ở mắt phải. Ảnh: Mona Minkara. 

Trong series trên YouTube có tựa “phi cơ, tàu hỏa và gậy dẫn đường”, Minkara đưa người xem tới năm TP thuộc ba châu lục, để họ hiểu một người khiếm thị du lịch độc hành bằng cách nào khi chủ yếu phụ thuộc vào các phương tiện công cộng.

“Một TP có hệ thống liên lạc công cộng tốt sẽ cho tôi cảm giác rất thoải mái. Điều đó rất tuyệt, giúp tôi vận chuyển thuận tiện, thậm chí đơn giản hơn khách du lịch tự tài xế”, cô nói.

Minkara, 32 tuổi, tạm dừng quay video vào cuối năm ngoái trước khi đại dịch bùng phát khiến ngành du lịch toàn cầu tê liệt. Hiện cô ở nhà cùng với gia đình tại Massachusetts (Mỹ) và giảng dạy các khóa học trực tuyến tại Đại học Đông Bắc Boston với vai trò là giáo sư kỹ thuật sinh vật học.

Những nơi tới nổi trội trong series của Minkara còn có London, Johannesburg, Istanbul, Tokyo. Blogger này tiến công giá cao hệ thống liên lạc Singapore về cách sắp xếp làn đường cho người khiếm thị, tuy nhiên hơi thất vọng vì xe buýt không phát nhiều thông tin trên loa phát thanh. Điều đó khiến cô bỏ qua điểm dừng của mình, và thay vì lên một chuyến khác, cô quyết định đi bộ ngược lại.

Minkara và người khách du lịch tương trợ của mình, Natalie Guse, khi ở Nhật phiên bản. Ảnh: Mona Minkara.

Cô dành lời khen ngợi nhiều nhất cho mạng lưới xe điện ở Tokyo. Vì chưa từng tới Nhật phiên bản trước đó, Minkara cho rằng mình đơn giản đi lại, nhờ các ứng dụng hướng dẫn tương thích, chẳng hạn như thông tin bằng loa tại đường dành cho người đi bộ qua đường, tín hiệu cho gậy chỉ đường ở trong và ngoài ga tàu, âm thanh chỉ đường tới nhà vệ sinh gần nhất…

“Hệ thống này biến những khu vực rộng lớn – nơi người khiếm thị có thể thấy nản lòng – trở thành đơn giản tiếp cận”, cô nói. Minkara tiến công giá khác xa với hệ thống xe điện ngầm ở Boston.

Một trải nghiệm khác khiến cô đột ngột là tàu chạy gần như không ồn ào, cô có thể nghe được các âm thanh xung quanh. “Mỗi chuyến tàu đều phát các nhạc điệu khác nhau, làm tôi thấy như mình đang trong một trò chơi video khi cánh cửa tàu mở ra”, cô nói.

Minkara được chẩn đoán mắc căn bệnh thoái hóa mắt khi còn nhỏ. Cô giảng giải mình có khoảng 2% thị lực trong mắt trái và chỉ có một tẹo cảm giác nhìn nhận ở mắt phải.

Series phim của cô được tương trợ vì Tổ chức San Francisco Lighthouse cho Giải thưởng người khiếm thị Holman. Giải thưởng được trao cho những người mù trên khắp toàn cầu có kế hoạch đi du lịch.  

Minkara không hoàn toàn đơn độc. khách du lịch của cô và cũng là người quay phim, Natalie Guse, đi theo cô. “Phải đáng tin lắm mới để một người khiếm thị dẫn đường”, Guse nói.

nhị người có một thỏa thuận: Minkara sẽ không yêu cầu tương trợ và Guse cũng không đưa ra đề xuất. Thỏa thuận chỉ một lần bị phá vỡ ở Johannesburg, vì Minkara suýt bị xe tông khi băng qua té tư. “Tôi nhảy ra giữa đường, đưa tay lên và đã hét to. Tôi tin tưởng cô ấy nhưng không thể tin những tài xế”, Guse nói.

Minkara chụp hình lưu niệm khi dừng chân trong hành trình ở Singapore. Ảnh: Mona Minkara. 

Minkara tiến công giá Tokyo có phương tiện liên lạc công cộng tuyệt vời nhưng các hàng quán lại khác, thiếu quan tâm tới người khiếm thị. “Có quá nhiều nơi được tự động hóa, tôi không biết làm thế nào một người mù có thể mua hàng ở đó”, cô nói.

Cô cho biết ở một số nước kém phát triển hơn như Nam Phi hay Thổ Nhĩ Kỳ, nhiều người lạ thường xuyên đề xuất tương trợ cô, nhưng tại các quốc gia phong phú hơn, cô hay bị từ chối khi cần tương trợ. phức tạp nhất nhưng mà cô trải qua là ở London, nơi một cảnh sát liên lạc nói với Minkara rằng cô sẽ không được phép lên xe điện ngầm nếu không có người đi cùng: “Ông ta nói rằng đó không phải là lựa chọn của tôi, và tôi phải nỗ lực hiểu rằng vì sao không phải là lựa chọn từ chối sự tương trợ”.

“Tôi nghĩ mọi người sợ những người bị mù như chúng tôi”. Minkara đứng ở ga tàu và sau hết cũng được phép lên tàu nhưng mà không cần hướng dẫn. Cô nói rằng, nỗi sợ bị lạc hoặc không thể tìm thấy sự tương trợ ngăn cản nhiều người khiếm thị đi du lịch. Đó cũng là điều cô phải nỗ lực vượt qua.

“Tôi cảm thấy thông thường nếu bị lạc hoặc có thể không điều chỉnh hướng đi hiệu quả như người khác”, Minkara nói. Đó là trạng thái tâm trí cho phép cô hoàn toàn tự do.

Vi Nguyễn (Theo SCMP)

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *