Cuộc sống cách ly trong căn phòng chưa tới 6 m2

Hy LạpSusan Smillie cho rằng nếu cô có thể kéo cơ giãn gân trong một khoảng rộng 2x1m, bất kỳ ai cũng có thể tập thể dục ở nhà.

Dưới đây là san sớt của Susan Smille, cựu nhà báo của Guardian, người tự lái một con thuyền suốt ba năm. Cô nói về cuộc sống một mình giữa đại dương và bí quyết để hạnh phúc trong những ngày phong tỏa.  

“Tôi muốn đảm bảo với mọi người rằng chuyện thay đổi thói quen dễ hơn quý khách nghĩ”, tôi thông tin trên Instagram vào một ngày nọ. quý khách đang bất an khi phải đương đầu với một chuyển biến lớn trong cuộc sống vì nCoV, tôi muốn truyền đi chút cảm giác điềm nhiên.

Tôi mở đầu lan tỏa “tri thức” như một nhà tiên tri của hồ cả từ ngày rời bỏ công việc yêu thích tại Guardian ba năm trước, để theo đuổi cuộc sống giản đơn hơn trên con thuyền nhỏ của mình. Đó là cuộc sống chậm rì rì nhất tôi có thể tưởng tượng ra khi phiêu du giữa đại dương ngang véc tơ vận tốc tức thời đi bộ, hoàn toàn hòa mình vào tự nhiên. Tôi có thể ngả lưng vô lo vô nghĩ giữa những vịnh hồ yên bình, những đàn cá và bạch tuộc bơi lội dưới thuyền, phía xa là bờ cát trắng. Tôi đã cưỡi trên đầu sóng cùng cá heo và cá voi, tỉnh giấc nghe tiếng vó ngựa trên những bờ hồ hoang vắng tại miền nam Italy, thả neo gần những lâu đài hay vách đá dựng đứng.

Susan đã lênh đênh vượt  eo hồ Manche tới Pháp, chèo xuôi xuống bờ hồ Đại Tây Dương tới người thương Đào Nha, vào Địa Trung Hải, qua Tây Ban Nha và Italy tới Hy Lạp. Ảnh: Cat Vinton/The Observer.

Điều hạn chế của lối sống này là tiện ích trong nhà: không có tủ lạnh dưới cái nóng 40 độ C là cả một thử thách, không dư dả tiền, và phần lớn thời kì tôi chỉ có một mình – nhiều khi ở ngoài hồ hàng tuần. Tôi đã trở thành minh chứng sống cho chính mình rằng, chúng ta cần rất ít để cảm thấy hạnh phúc.

Tôi nghĩ, những thủy thủ được đặt vào hoàn cảnh rất dị để vượt qua những phức tạp. Với ý thức của một thủy thủ, tôi ngồi xuống để tự ngẫm trước xem phải đương đầu với cuộc sống cách ly như thế nào, cảm thấy điềm nhiên và quyết liệt với quyết định của mình để tránh xa dịch bệnh đang lây lan ở Hy Lạp.

Tôi đã viết những dòng này khoảng năm phút từ khi lệnh phong tỏa được thông tin theo dự đoán, kéo dài từ 23/3 tới ít nhất 27/4. Với khá ít trường hợp nhiễm bệnh được ghi nhận, Hy Lạp đang phản ứng nhanh – nếu không nền kinh tế và hệ thống y tế dễ tổn thương của quốc gia sẽ bị tác động nặng nề.

Mười phút sau tôi mở đầu khóc nức nở. Tôi gọi cho Cat, quý khách mình. “Tớ đã dự trước điều này”, cô ấy nói bằng tông giọng của một người thực sự hiểu tôi. Tiếp, tôi uống hết một chai rượu vang trong khi lướt tin tức trên laptop, khóc nấc trước những lời quan tâm của mọi người đang ở xa.

Dù có độc lập tới đâu, quý khách vẫn rất cần chỗ dựa ý thức khi xa những người thân yêu. Tôi đã có những khoảng thời kì đáng nhớ nhất khi sống gián đoạn với toàn cầu, quý khách đồng hành chỉ có lũ mòng hồ và những đàn dê leo lên vách đá dựng đứng. Nhưng sau mùa đông quá dài chỉ sống một mình vào năm ngoái, tôi đưa thuyền tới TP Olbia của đảo Sardinia, Italy và lên Couchsurfer – mạng lưới cho ngủ nhờ miễn phí, nơi có thể tìm người bầu quý khách.

“Tôi không cần giường ngủ, nhưng thích cà phê?”, tôi nhắn tin cho những người lạ. Tôi đã kết thân với những người quý khách tuyệt vời – và rút ra một bài học trong việc gạt thể diện sang một bên để thừa nhận mình đơn chiếc.

Giờ tôi đã có Whatsapp để cập nhật với đồng minh nơi mình tới, san sớt những điều tích cực và trò chuyện để vượt qua những điều đáng sợ hơn cả cơn hoảng loạn trước lệnh phong tỏa vừa nãy. Tôi gọi cho bố hàng ngày. Ông ấy luôn khỏe mạnh, sáng sủa và tươi vui. Nhưng ông đã 81 tuổi, mỗi lần nghe smartphone đổ chuông, tôi lại sốt ruột “Bố đang ở đâu nhỉ?”. Lòng tôi chỉ dịu lại khi ông nhấc máy: “Bố vừa ở ngoài vườn. Chưa chết”.

Thủy thủ rất giỏi khi cần liên kết nhanh và tương trợ nhau, vì chúng tôi đều biết gặp rối rắm ngoài hồ cả nguy hiểm thế nào. Nhờ chung lối sống, chúng tôi biết cách tử tế với nhau. Khi cần tìm nơi trú bão, tôi thường tìm những nơi an toàn nhất và hy vọng những người đi hồ biết nghĩ khác cũng có không gian vừa đủ cho mình – không tập trung quá đông hay neo thuyền gần nhau tới nỗi bị va đập.

Bình yên trong bão là những cử chỉ nhỏ từ người xung quanh, như một người đàn ông nâng ly từ trong buồng lái đáp lại cái vẫy chào của tôi giữa trời gió giật, hay khi một người cho tôi cùng thả neo khi đi vào vùng gió giật tới 96 km/h, để đảm bảo sóng không nhấn chìm tôi xuống hồ. Giờ tôi đang lắng tai tiếng huýt sáo vui vẻ của anh “láng giềng” Hà Lan, người tặng tôi trứng từ con gà mái do một anh quý khách Pháp để lại. Đừng tiến công giá thấp những tương tác dù nhỏ nhất giữa người với người, một điều nhỏ tí xíu xíu có thể đem tới cảm giác ấm lòng mênh mang.

thử thách của cuộc sống cách ly trong thời tiết xấu là nỗi nhàm chán, khác lạ khi quý khách phải ở trong một không gian chưa tới 6 m2. Nhưng mạnh mẽ hơn là cảm giác nhẹ nhõm khi quý khách biết mình an toàn. Sống trên hồ, quý khách phải cảnh giác với mọi nguy hiểm (một người láng giềng của tôi tại người thương Đào Nha đã mất mạng khi trời nổi gió dữ). Tôi chưa bao giờ hết đột ngột khi nhận ra con tàu của mình yên tĩnh tới thế nào khi tôi trở vào trong, ngoài trời gió thét gào và sấm sét đì đùng. quý khách sẽ học cách trân trọng căn nhà của mình để khiến nó thêm êm ấm, hàm ơn nơi trú ẩn của mình khi có nguy hiểm ngoài kia.

quý khách đột nhận ra cuộc sống đáng quý thế nào trong một ngày phổ quát. Những nhạc điệu đơn giản hàng ngày có thể đem tới hạnh phúc lớn lao. Suốt 10 ngày trú bão ở Sardinia, Italy tôi đã nghe tiểu thuyết “Jaws” của Peter Benchley trên radio, uống trà, tận hưởng những tia nắng cuối ngày, đợi chòm sao Đại Hùng xuất hiện trên bầu trời, nấu một bữa tối thật ngon.

Susan nhận ra nấu nướng chính là liệu pháp tâm lý khi sống một mình. Ảnh: Guardian.

Một lời khuyên nữa của tôi để vượt qua những ngày cách ly là điều không mấy phổ quát hay đơn giản – hãy hạn chế sử dụng Internet. Dù sao thì, dành quá nhiều thời kì nhìn màn hình điện tử luôn lợi bất cập hại. Và nếu đứt đường truyền mạng hay hết dung lượng Internet vì quá lạm dụng, để máy tính nhiễm virus, chúng ta sẽ phát điên. Đó là lý do tôi luôn giới hạn data, để quý khách dạng thân sử dụng smartphone hay máy tính điều độ – chỉ cập nhập tin tức, liên kết qua mạng xã hội hay nghe nhạc để ý thức sảng khoái. Dù vậy, tôi ngày càng phụ thuộc những thú vui không thể hỏng hóc như: đọc sách, ngắm mây trời, viết lách, trồng thảo mộc. Và tập thể dục – nếu tôi có thể thực hiện vài động tác kéo cơ giãn gân trong một khoảng rộng 2x1m, bất kỳ ai cũng có thể làm điều tương tự.

Khi toàn cầu của quý khách chậm rì rì lại, thức ăn trở thành một mối quan tâm lớn trong ngày. Và khi những chuyến vào phố mua sắm hạn chế hơn, điều quan yếu là chọn những thực phẩm tươi lâu. Tôi đã biết cách bảo quản lâu nhất nhưng không cần tủ lạnh, như cải bắp, cà tím, bí, sữa chua, trứng… và không bỏ phí một thứ gì. Tôi tránh mua cà rốt và súp lơ xanh vì chúng rất nhanh hỏng.

Tôi đảm bảo mình luôn nấu được bữa sáng yêu thích – bánh kếp hoặc cháo ăn kèm trái cây nấu nước đường, bánh mì nướng. Khi không có điều kiện mua sẵn những thứ mình thích, tôi tự mày mò làm sữa chua hay bơ, và nhận ra việc đó không hề khó. Trong chuyến thăm làng chài Culatra tại người thương Đào Nha, tôi còn học cách phi lê và ướp muối cá từ ngư gia địa phương.

Mọi thứ sẽ phức tạp cho chúng ta, khi nhiều người đột nhiên không còn thu nhập. Không tầm thường hóa mức độ nghiêm trọng của tình trạng này, song ít nhất tôi có thể tin rằng giảm chi tiêu là điều vô cùng thoả mãn, thời cơ để ngừng chứng nghiện mua sắm. Tôi có một cuốn nhật ký về khoản tiền ít ỏi mình tiêu hàng ngày, khoảng 60 bảng một tuần (hơn 1,7 triệu đồng): ghi chép như vậy vui hơn là chi tiêu. Và bây giờ tôi còn có thời kì để sửa đồ. Không thay mới khăn gói còn có thể sử dụng là điều nên làm – ngân sách hạn hẹp buộc chúng ta phải sống xanh hơn. Kết quả là tôi hạnh phúc hơn khi có thể sửa mọi thứ từ thay dầu cho xe ôtô, sửa động cơ thuyền cho tới toilet.

Susan học cách tự sửa chữa mọi khăn gói, máy móc hỏng trên tàu. Ảnh: Guardian.

Điều lạ thường nhất với những thủy thủ giữa lệnh phong tỏa như tôi, vốn quen sống tự do, là bị mắc kẹt. Tàu thuyền không nên neo ở cảng vào những ngày đẹp trời, chúng tôi chỉ muốn ra khơi. Sống trong không gian nhỏ hẹp và nỗ lực duy trì cuộc sống trên hồ là cái giá chúng tôi phải trả để đổi lấy tự do. Giờ tự do đang bị kiềm chế, nhưng bắt buộc phải như vậy.

Những ngày này tôi đang tập trung nhìn ngắm vẻ đẹp của toàn cầu tự nhiên ngay xung quanh mình: những con chim bay trên cảng vào lúc hoàng hôn, cá bơi dưới bến tàu hay lũ cua đi kiếm mồi… Tôi thấy thư thái trước hiện thực rằng, dù chúng ta có làm gì với những loài vật khác, chúng nhường nhịn như không hề bị đại dịch tác động. Thiên nhiên đang có khoảng ngơi nghỉ quan yếu khi loài người giảm hoạt động và mức độ ô nhiễm. Điều quan yếu nhất là mọi người đang nhận ra và san sớt cảm giác vui mừng về điều này. Chúng ta ngày càng nhận thức được rằng đây là thời cơ cho một cuộc thay đổi thực sự, và là chuyển biến tích cực nhất từ trước tới nay.

Hãy sử dụng khoảng thời kì cách ly này khôn ngoan, bởi vì hành tinh cấp thiết cần thay đổi, và chúng ta cũng vậy.

Bảo Ngọc (Theo Guardian)

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *