Du khách mắc kẹt trên hồ

Nhiều quốc gia phong tỏa, đóng cửa biên giới khiến du thuyền dự kiến băng qua Bắc Đại Tây Dương tới châu Phi để tới Pháp, mất khoảng 30 ngày.

 Leesan, người Malaysia, sáng lập Apple Holiday, đã tới 133 quốc gia trên toàn cầu. Bài viết của ông trên The Star kể về hành trình tìm hiểu Nam Cực và bị mắc kẹt trên hồ 24 ngày do các nước đóng cửa biên giới, phong tỏa để ngăn Covid-19.

Chúng tôi đang quay trở lại Nam Cực, mang theo những thông điệp về tình yêu thương loài chim cánh cụt, nhưng đúng lúc đấy, thuyền trưởng thông tin chúng tôi sẽ phải đương đầu với một hoàn cảnh hoàn toàn khác. Mọi thứ nhường nhịn như đã thay đổi. toàn cầu nhưng mà chúng tôi biết 15 ngày trước đã không còn nữa.

Virus vô hình làm xáo trộn mọi thứ trong cuộc sống của nhân loại, khiến chúng tôi phải sống một cách căng thẳng. Nhiều nước đã đóng cửa biên giới; nhiều quốc gia và TP phong tỏa và đặt nhân loại trong vòng kiểm soát vận chuyển.

sau rốt điều nhưng mà thuyền trưởng muốn nói cũng được chúng tôi hiểu rõ, rằng có thể chẳng nơi nào để chúng tôi cập bến. Mọi người trên tàu đều sững sờ. Chúng tôi không thể ở trên con tàu mãi như thế này được. Chúng tôi muốn về nhà nhanh nhất có thể bởi vì ai cũng biết, thảm họa có thể sắp xảy ra. Thêm nữa, chúng tôi còn có gia đình ở quê hương đang hy vọng.

Hành khách trông ngóng được cập cảng Montevideo để vào Uruguay, nhưng bị từ chối vào phút cuối. Ảnh: Leesan/The Star.

toàn cầu ngày càng trở thành bi đát khi virus tiến công và nhiều nước trở thành hoảng loạn. Chúng tôi biết rõ điều đó khi ở trên tàu. Nhiều du khách châu Âu rên rỉ trong vô vọng vì họ cho rằng, cả Liên minh châu Âu (EU) đang bị phong tỏa sẽ khiến họ không thể về nhà sớm được. Chúng tôi rơi vào tình huống hoang mang, không biết phải làm gì.

Tôi vờ như mọi thứ chẳng có gì tệ, như cách tự mình trấn an, nhưng trong sâu thẳm tâm sự, tôi thực sự lo sợ Covid-19. Dịch bệnh ở Malaysia bùng phát đang khiến những đồng bào của tôi khốn khó. Tôi đã nguyện cầu chính phủ sẽ kiểm soát được tình hình để ngăn chặn hiệu quả sự lây lan của virus.

Covid-19 cũng khiến Nam Mỹ choáng váng. Chúng tôi tự hỏi liệu người dân có coi chúng tôi là người mang virus hay không và liệu họ có đóng cửa biên giới, ngăn chúng tôi vào.

Vị thuyền trưởng còn nói rằng có thể quá muộn để chúng tôi cập cảng ở bất kỳ quốc gia nào, khiến chúng tôi càng hốt hoảng hơn. Hành trình thám hiểm Nam Cực của tôi chỉ mới 15 ngày. Làm thế nào nhưng mà toàn cầu này có thể thay đổi nhanh tới chóng mặt trong thời kì ngắn ngủi đó? nhân loại đột nhiên nhiên xa cách nhau, chẳng dám tới gần, trở thành nghi ngờ nhau tới thế? Làm thế nào các nước đột ngột đóng cửa biên giới nhưng mà không có lời cảnh báo nào trước?

Tôi lại tự trấn an mình, may mắn sẽ ở phía chúng tôi. Những người gác cổng tốt bụng sẽ mở cửa biên giới cho chúng tôi vào. Nhưng khi chỉ còn 2 km nữa là tới cảng Montevideo, nơi chúng tôi tràn trề hi vọng được lên bờ để vào Uruguay thì chính phủ nước này ban lệnh nguy cấp, đóng tất cả cửa vào ngày 13/3.

Mọi người suy sụp. Chúng tôi bị “nhốt” ở cảng Uruguay. Trái tim tôi trở thành đớn đau: vì sao toàn cầu này tàn nhẫn với chúng tôi tới vậy, tất cả quay lưng lại với chúng tôi nhưng mà không một lời cảnh báo? Dù tôi luôn hiểu rằng, phong tỏa non sông là để ngăn cản đại dịch.

Tôi luôn thích xem những cuốn phim được dựng lên từ những nhân loại thực và câu chuyện thực tế. Nhưng giờ đây, câu chuyện của tôi chẳng khác gì một cuốn phim với nhiều nút thắt, kinh khủng và hoảng loạn.

Sau nhì ngày thương thuyết với chính quyền Uruguay, chúng tôi vẫn không được phép cập cảng ở Montevideo. Trong nỗi vô vọng đó, chúng tôi tìm thấy tia hi vọng từ quốc gia láng giềng – Argentina.

Tối 16/3, thuyền trưởng quay mũi tàu về phía bắc, nhằm hướng Argentina. Mọi người vỗ tay, ôm nhau và vui mừng trên boong tàu, cùng yên ủi nhau chúng tôi có thể sẽ được trở về nhà.

Nhưng thú vui không được kéo dài, chỉ hơn nửa giờ, Argentina đột nhiên thông tin phong tỏa non sông nguy cấp. Nhiều người đã lên kế hoạch đặt các chuyến bay ra khỏi Buenos Aires để trở về nước, nhưng hụt hẫng tột cùng. Các hành khách mở đầu khóc, cảm thấy lo lắng và sợ hãi.

Cùng thời khắc, Malaysia cũng tuyên bố đóng cửa, ngăn mọi người ra vào. Tôi hiểu quyết định của các nước khu vực Nam Mỹ, nhưng không tưởng tượng được họ không chìa bàn tay để cứu giúp chúng tôi trong hoàn cảnh khốn cùng này.

Con tàu sau rốt cũng được cập cảng Rio de Janeiro, Brazil để du khách trở về nước. Ảnh: Leesan/The Star.

Hơn một trăm quốc gia trên khắp toàn cầu đã đóng cửa biên giới thời khắc đó. Các nước nhường nhịn như đơn giản chỉ là đóng cửa biên giới nhưng mà không cảnh báo gì cả. Việc đóng cửa biên giới ngay ngay thức thì khiến tất cả du khách, người lao động và du học trò rơi vào tình trạng hoang mang vì họ bị từ chối cập cảng hoặc lên phi cơ về nhà.

Có hơn 100 du thuyền và phi cơ bị mắc kẹt khắp nơi trên toàn cầu, không thể đưa hàng trăm nghìn hành khách về với gia đình. Và tôi là một trong số hàng nghìn người “không chốn dung thân” như thế.

Thuyền trưởng thông tin rằng chúng tôi may mắn khi con tàu vẫn an toàn, có đủ nguồn cung lương thực và nước tinh khiết để tiếp tục tiến về phía bắc dọc theo bờ hồ Đại Tây Dương của Nam Mỹ tới Brazil.

Còn nếu Brazil từ chối, con tàu sẽ băng qua Bắc Đại Tây Dương tới Mũi Verde (châu Phi) để tiếp tế mọi thứ trước khi thực hiện hải trình 11.075km (từ 21 tới 30 ngày) tới Pháp.

Hôm nay là ngày thứ 24 chúng tôi ở trên tàu với tổng hành trình 9.100 km. Nếu tính chung cả các chặng bay, tổng cộng là 28.970 km. Phần lớn hành khách không muốn tiếp tục tới Pháp nhưng mà chỉ muốn về nhà.

Tôi ngủ thiếp đi trong cơn mộng mị khi con tàu băng trên Đại Tây Dương, trong đầu vẫn không thôi nghĩ về quê nhà.

sau rốt, nhờ sự tương trợ của Đại sứ quán Malaysia ở Brazil, tôi đã trở về nhà an toàn vào ngày 24/3. Đó cũng là ngày Brazil tuyên bố phong tỏa hoàn toàn non sông và hãng hàng không Emirates dừng tất cả các chuyến bay.

Vi Nguyễn (Theo The Star)

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *