Khách Tây chột dạ vì tưởng bị nhầm là tú ông dẫn gái

Dù chưa bao giờ tới phố đèn đỏ tại Amsterdam, Stuart mắc sai trái khi nỗ lực hướng dẫn và phỏng đoán giá cả dịch vụ mại dâm ở đây.

Stuart từ Anh chân ướt chân ráo tới Hà Lan nhận việc thoạt tiên những năm 2000. Anh đã có thời cơ trải qua nhiều “cuộc phiêu lưu” ở tổ quốc của những cối xay gió. Vài câu chuyện gần đây mới được anh tiết lộ trên blog cá nhân của mình, nổi trội có những kỷ niệm về phố đèn đỏ từ 15 năm trước.

“Xin lỗi, anh có biết phố đèn đỏ ở đâu không?” là một trong những câu hỏi thân thuộc nhất với người Hà Lan. Đó cũng là điều tôi phải làm quen khi sống ở Amsterdam vì được hỏi quá nhiều lần. Thường câu hỏi này được thốt ra từ mồm những du khách với ánh mắt nao nức, tới mức chẳng quan tâm liệu có ai tiến công giá mình hay không.

Nhưng có một lần, tôi bắt gặp quý ông phải mất tới 5 phút kì vọng trong yên lặng ở bến xe điện. Ông liếc sang phía tôi rất nhiều lần để thăm dò, trước khi kiểm tra lần cuối xem áo khoác của ông ấy có tinh khiết sẽ không. sau cuối ông ấy cũng tiến về phía tôi, khẽ hỏi câu trên.

Phố đèn đỏ là một trong những điểm tham quan du khách truyền tai nhau “phải tới” khi tới Amsterdam. Ảnh: emaze.

Chúng tôi đang ở gần quảng trường Leidseplein, cách khá xa khu phố đèn đỏ – phía bên kia của TP. Trong giây lát, tôi chợt tự hỏi liệu có phải quý ông này đã đi lòng vòng quanh Amsterdam trong nhiều giờ, để lấy can đảm hỏi đường tới đó hay không. Tôi báo cho ông ấy cách tốt nhất để tới phố đèn đỏ và nhận lại lời cảm ơn. Ngưng lại một lát, người đàn ông lên tiếng: “Anh có biết giá cả như nào không?”.

Câu hỏi này mới, chưa từng ai hỏi tôi về giá cả ở đây. Tôi không biết vì sao tôi để mình nhún mình sâu vào cuộc thì thầm này. Thay vì đơn giản trả lời là không tôi lại khởi đầu đưa ra những dự đoán và giả thiết như việc giá cả phụ thuộc vào những dịch vụ khách yêu cầu, và họ sẽ phải trả bao nhiêu nếu muốn tìm một cô gái nóng bỏng như Scarlett Johansson.

Ông ấy gật đầu như thể đang nuốt từng lời tôi nói. Ngưng lại một lát nữa, ông ấy tiếp tục: “Anh có biết mọi thứ vận hành ra sao không?”.

thuở đầu tôi cũng không biết nên đáp lại thế nào. Tôi chột dạ, hoặc ông ấy nghĩ tôi hẳn là khách quen của khu phố đèn đỏ nên tỏ tường chuyện “giao thương” ở đó, hoặc ông ấy tưởng tôi là tú ông. kiên cố lỗi thuộc về tôi, khi cố đoán giá và khiến mình thành chuyên gia trong mắt vị khách phương xa này.

Tôi cũng băn khoăn ông ấy thực sự muốn biết gì. Ông ấy tò mò chuyện khách trao đổi với những cô gái bán hoa thế nào hay đang hỏi về “chuyện ấy”? chợt nhiên câu chuyện rẽ sang chiều hướng khó xử, về những điều tôi không mong đợi phải giảng giải cho ai khác ngoài những đứa con tương lai của mình. Liệu tôi có nên nỗ lực giảng giải cho ông ấy hiểu là thỉnh thoảng một người đàn ông và một người phụ nữ sẽ trao đổi rất nhiều tiền để đổi lấy một cái ôm khác lạ?

Tôi quyết định dứt mọi băn khoăn bằng cách nói rằng tôi chưa bao giờ đích thân tới phố đèn đỏ. Người đàn ông có vẻ rất thất vọng, chúi mắt xuống mũi giày và nhận ra cuộc thì thầm đã trở thành kỳ cục tới thế nào. Ông ấy nhìn lại tôi một lần nữa rồi bước đi với điệu bộ lo lắng, như thể sợ rằng tôi sẽ kể lại với mẹ của ông vậy. Tôi cũng không rõ liệu ông ấy có tìm được đường tới phố đèn đỏ hay không.

Amsterdam cấm khách nhìn gái mại dâm khỏa thân ở phố đèn đỏ

tò mò Amsterdam. Video: YouTube.

Xem thêm kỷ niệm vui nhộn khi Stuart bị quý khách dụ dỗ tới phố đèn đỏ nơi đây.

Phạm Huyền

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *