Khách Tây khen xe taxi VN không chặt chém như Thái Lan

Theo Keith, tài xế Việt luôn tự giác bật đồng hồ tính tiền, trong khi ở Pattaya (Thái Lan), hãy quên nó đi và sẵn sàng ý thức trả gấp đôi cho một hành trình.

Keith là một cây bút du lịch tới từ Manchester (Anh), sống tại TP HCM từ năm 2013. Bài viết dưới đây thể hiện ý kiến của Keith về những điểm khác nhau giữa VN và Thái Lan nhưng ông quan sát được trong thời kì sinh sống ở cả nhì giang sơn.

Tuk tuk là phương tiện phổ thông tại Thái Lan. Ảnh: Frangipani.

Phương tiện công cộng

Điều khác nhau trước tiên nằm ở xe taxi. Tại VN, tài xế của những hãng xe uy tín rất tốt. Họ sẽ không bao giờ từ chối đón khách, luôn tự giác bật đồng hồ tính tiền, ăn vận lịch sự và nỗ lực thấu hiểu những vị khách nước ngoài như tôi, chưa kể nhiều khi họ còn thực sự thực thà.

Trong khi đó, tại Bangkok, họ sẽ không chở khách nếu họ không thích làm việc, nhưng hồ hết thời kì họ đều không có hứng. Những tài xế ở Pattaya còn tệ hơn, khách du lịch sẽ không thể đi đâu nếu không trả 200 baht (130.000 đồng), hãy quên đồng hồ tính tiền đi.

Xe ôm là một phương tiện luôn có sẵn và rất dễ nhận diện ở Thái Lan. Tại Bangkok, những người tài xế khá thân thiện. Tuy nhiên, khi ở Pattaya khách du lịch nên sẵn sàng ý thức trả 100 baht (65.000 đồng) cho một chuyến đi chỉ đáng giá 40 baht (25.000 đồng).

Những loại phương tiện không thể so sánh được là xích lô, songthaew và tuk tuk. Nếu chọn vận chuyển bằng xích lô ở VN, tốt nhất khách du lịch nên thương lượng giá từ đầu nếu không muốn trả thêm những tiêu phí nực cười cho chuyến đi. Khi tới Thái Lan, luật bất thành văn là khách du lịch nên chọn những chiếc songthaew đã có khách ngồi sẵn. Cá nhân tôi chưa bao giờ đi tuk tuk vì mái che của xe quá thấp và những tài xế thường xuyên hét giá.

Phố ăn uống của Thái Lan luôn tấp nập. Ảnh: Keith H.

Ẩm thực

Ẩm thực là lĩnh vực khó phân định do khẩu vị của mỗi người khác nhau. Đối với tôi, Thái Lan và Nhật khách du lịch dạng có những món ăn đứng đầu toàn cầu. Thái Lan có vô số nhà hàng và tiệm ăn ven đường bán đồ tuyệt hảo. Chỉ với 80 baht (50.000 đồng) khách du lịch đã có một phần larb moo (salad thịt băm) lớn kèm một ly nước. 

Ẩm thực đường phố của VN cũng khá ổn. Tôi thường xuyên ăn bánh mì và phở. Song vấn đề nằm ở chỗ tôi không tìm thấy món gì hay ho hơn nhì món ăn truyền thống này. Nhiều người khách du lịch từng nói với tôi rằng đồ ăn Việt tuyệt tới thế nào. Nhưng trong thời kì tìm hiểu Đông Nam Á, tôi phải ăn những bữa khó nuốt ở VN nhiều hơn cả.

Mặc dù ẩm thực VN và Thái Lan thực sự là kẻ tám lạng người nửa cân khi đặt lên bàn so sánh, song tôi vẫn nghĩ Thái Lan nhỉnh hơn. khách du lịch có thể tìm thấy nhiều nhà hàng tốt ở TP HCM nhưng chất lượng không đồng đều. Khi ở Bangkok, tôi có thời cơ sử dụng bữa tại nhiều quán ăn ngon hơn bất kỳ TP nào tôi từng tới.

Những quán bar nằm san sát trên đường phố Thái Lan. Ảnh: Keith H.

Đời sống tiêu khiển về đêm

Thái Lan luôn sôi động về đêm với vô vàn quán bar cho du khách thỏa sức ăn chơi. Nếu Bangkok có vẻ ồn ào thì Pattaya thực sự bùng nổ khi màn đêm buông xuống. Mỗi lần tôi tới những quán bar xưa cũ, nơi ấy lại đông vui như thể đã tăng gấp đôi về diện tích. Có hàng nghìn quán bar trên đất Thái từ beer bar phục vụ đồ uống thông thường, go-go bar với những màn sex show nổi tiếng, club mở xuyên đêm cho tới những sàn nhảy không bao giờ ngủ. 

Trái lại, những quán bar của TP HCM hầu như chỉ tập trung ở quận 1 với số lượng nhỏ tại khu phố Tây Bùi Viện. Tôi sống ở quận 2, nơi đây cũng chỉ có chừng nửa tá các quán bar theo phong cách phương Tây.

Một khu chợ mát-xa ở Thái Lan. Ảnh: Keith H.

Dịch vụ mát-xa

Sau 18 tháng sống ở VN, tôi nghiệm ra một điều rằng người VN không hề biết cách mát-xa. Tôi thường xuyên bị đau ống chân nên rất thích đi mát-xa chân hoặc mát-xa toàn thân. Tuy nhiên, tôi chỉ tìm được một quán mát-xa ở quận 2, đây lại là một khu chợ của người Thái. Một giờ xoa bóp chân và một giờ mát-xa toàn thân chỉ hết 200.000 đồng. Do có thói quen nhấn mạnh vào huyệt cho tới khi khách hàng đau điếng mới thôi, những viên chức mát-xa người Việt chưa bao giờ khiến tôi có cảm giác thư thái nhưng chỉ khiến mọi cơn đau dữ dội hơn.

Có lần tôi đã không trả một đồng nào cho viên chức mát-xa trong một khu chợ ở Vũng Tàu khi cô ấy chỉ xoa bóp lưng tôi bằng một tay, còn tay kia mải miết nhắn tin. Lần đi mát-xa tệ nhất ở Thái của tôi còn tuyệt hơn lần tốt nhất tôi từng đi tại VN.

Hình ảnh thân thuộc của những du khách du lịch bụi tại VN. Ảnh: Keith H.

tập thể khách du lịch

Tôi nghĩ rằng tập thể những người nước ngoài đang sống ở TP HCM thực sự mẫu mực vì họ đã tăng giá trị cho TP và sử dụng những đồng tiền khó kiếm được của mình cho nền kinh tế địa phương. Những vị khách nước ngoài lại đem tới nhiều lợi ích khác, dù cho họ là khách du lịch bụi hay khách nghỉ dưỡng hạng sang.

Trong khi đó, tại Thái Lan, người ta thường thấy du khách lảo đảo xuống phố trong cơn say giữa trưa. Một lượng lớn du khách phương Tây tìm tới miền đất này để trải nghiệm những cảm giác mạnh với mức tiêu phí tiết kiệm. Nhiều bằng hữu của tôi trong tập thể người nước ngoài sinh sống tại Thái Lan là những người tốt thực sự, nhưng hàng nghìn người khác lại là những nhân vật tôi không bao giờ muốn biết tới.

Ví dụ, một nhóm người Nga tại Pattaya đang góp phần ngày càng tăng tỷ trọng tội phạm ở đây. Thật khó đế tôi nói ra chuyện này nhưng không làm cho mọi người có cảm giác rằng tôi đang phân biệt chủng tộc, song không ít lần tôi vô cớ bị một người Nga nào đó đẩy từ phía sau vì họ nghĩ tôi đang đi quá chậm rãi. Họ xô đẩy trong các khu chợ, quán bar và gây ồn ào. Một lần khác, tôi bị một người phụ nữ Nga đẩy té và 3 người đi cùng cô dẫm đạp lên người, sau đó một nhóm người dân địa phương đã đỡ tôi dậy. Tôi cho rằng hy vọng ai đó sẽ gọi giúp mình một chiếc xe hay mong chờ người nào đó đứng lên bảo vệ ai là yêu cầu quá nhiều. Thái Lan là vậy, TP HCM lại dịu dàng và an toàn hơn nhiều.

Nói về dân du lịch bụi, tôi thường khó chịu với nhóm người này ở Bangkok. Vì một số lý do, tôi nhận thấy Tây balo ở TP HCM cư xử tốt hơn nhiều. Phố Bùi Viện có thể hơi nhộn nhạo vào cuối tuần, song nhìn chung mọi thứ rất ổn định.

Những hiệp sĩ săn bắt cướp tại TP HCM đang làm việc trên đường phố. Ảnh: NVS.

khách du lịch nên tự đưa ra ý kiến của mình khi so sánh VN và Thái Lan, do những gì tôi nhận định hoàn toàn dựa trên kinh nghiệm cá nhân chứ không phải bất kỳ nghiên cứu khoa học nào. Tôi vẫn yêu những miền đất này cùng mặt tốt của cả nhì. Sự thực là nhì giang sơn đã chiếm trọn trái tim tôi hơn cả quê hương Anh, hay những nơi tôi từng đặt chân tới.

TP nhiều tội phạm nhất tôi từng tới là Barcelona, mặc dù tôi cho rằng đây là vấn nạn toàn cầu. Ngành công nghiệp dịch vụ vẫn luôn là thế mạnh của Mỹ, mặc dù văn hóa tip của họ khá buồn cười. Australia và Canada là những giang sơn thân thiện nhất nhưng tôi từng ghé thăm. Tuy nhiên, để tự do chọn lựa nơi sinh sống, tôi vẫn sẽ chọn Đông Nam Á, và ngày nay là TP HCM.

Xem thêm: Sự trỗi dậy của du lịch VN khiến Thái Lan lo ngại

Phạm Huyền

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *