Lái đò Tràng An: ‘Không mừng tuổi tôi là lộc không trọn vẹn đâu’

“Thuyền em đã giúp đoàn đi cầu tài, cầu lộc đầu xuân. Đoàn chúng ta hãy mừng tuổi cho em để giải lộc không thì lộc không được trọn vẹn đâu”, chị lái thuyền ngỏ ý với du khách trong lúc trở lại.

Tràng An nằm trong quần thể danh thắng Tràng An được UNESCO xác nhận là di sản văn hóa và tự nhiên toàn cầu. Vẻ đẹp hài hòa của cảnh sắc nơi đây đã mang tới cho du khách trong và ngoài nước rất nhiều cảm xúc, thôi thúc chúng tôi tới với Tràng An vào một ngày cuối tuần tháng 2.

Vượt chặng đường dài hơn 150 km, xe chúng tôi có mặt tại Tràng An vào lúc 6h30. Màn sương huyền ảo vẫn còn ngại ngùng chưa muốn “chia tay”. Nhóm chúng tôi tập trung trước cổng để mua vé đi thuyền tò mò vẻ đẹp nức tiếng của vùng sông nước Tràng An. Cầm những tấm vé trên tay, ai nấy đều hào hứng bước thật nhanh qua đường zíc zắc gỗ tới bãi đỗ thuyền đang chờ du khách. Nhanh chóng, chúng tôi chọn được cho mình một cô chèo thuyền có khuôn mặt phúc hậu, khiến chúng tôi rất tin tưởng. Tuy nhiên, theo quy định, khách sẽ đi thuyền theo trật tự sắp xếp của Ban thống trị. Chúng tôi bước xuống chiếc thuyền khác cũng do một chị trạc 40 tuổi làm chủ vô lăng.

Ảnh minh họa: Mèo Già

Suốt chặng đường dài khoảng 15 km trên thuyền (cả đi lẫn về), cảnh sắc vùng sông nước Tràng An hiện lên sinh động khiến chúng tôi vô cùng yêu thích. Có núi, có cây, có sông nước, có động, có đền,…tất cả được phối hợp một cách hài hòa mang tới cho du khách sự yêu thích khó tả. Một tuyệt tác tự nhiên tặng thưởng cho nơi đây.

Đó sẽ là một kỷ niệm đẹp khó quên nếu không xuất hiện một tình huống đột nhiên. Khi thuyền chúng tôi trở về, cách bến đậu chừng vài trăm mét, cô lái thuyền với vẻ mặt nghiêm túc, phân bua nỗi niềm: “Bây giờ em đã đưa đoàn chúng ta đi tới nơi về tới chốn, đã giúp đoàn đi cầu tài, cầu lộc đầu xuân. Đoàn chúng ta hãy mừng tuổi cho em để giải lộc không thì lộc không được trọn vẹn đâu”. Nghe mấy lời đó, ai nấy đều lặng lặng, sự tĩnh mịch tới khó chịu.

Một cô trong đoàn ở Mỹ Đức, Hà Nội do thiếu người nên đi ghép cùng đoàn chúng tôi thắc mắc: “Chúng tôi đã mua 150.000 đồng/ vé vào cổng rồi, làm gì có chuyện thêm tiền nữa chứ”. Thằng em đi cùng đoàn nửa đùa nửa thật: “Chúng cháu đi làm mướn nhân vất vả lắm. Một buổi tối tăng ca mới được thêm 11.000 đồng, làm gì có tiền cho thêm cô nữa”.

Cô lái thuyền vẻ mặt quạu quọ, không nói năng gì. Kể từ giây phút đó, trên chuyến thuyền vui vẻ, mọi thứ đã xáo trộn. Trong tôi lúc này là một thứ cảm xúc đan xen và đương nhiên không có chút gì là vui vẻ. Đúng thật là cô lái thuyền đã đưa chúng tôi đi tới nơi về tới bến an toàn. Nhưng đó là trách nhiệm của người chèo thuyền phải đảm bảo an toàn tính mệnh cho du khách. Mọi tiêu xài đã được tính toán toàn vẹn trong số tiền 150.000 đồng/ vé nhưng mà chúng tôi đã phải mua trước khi vào cửa. Một sự sòng phẳng đã được quy định dựa trên nguyên tắc tự nguyện giữa các bên.

Giá như cô không nói những điều khó nghe ấy thì tâm trạng của chúng tôi đã khác, cuộc du thuyền của đoàn chúng tôi đã vui vẻ tới tận giây sau cuối. Không một ai nói thêm điều gì nhưng tôi biết tất cả đều có chung một suy nghĩ, sự khó chịu, tức giận không nói thành lời – một tâm trạng đúng ra không nên có ở cuộc vui xuân vào một ngày đẹp trời như hôm ấy.

Khi thuyền đã cập bến đỗ, mấy đồng minh trong đoàn bước vội lên bờ như để nhanh chóng thoát khỏi sự tĩnh mịch xưa nay. Tôi là người sau cuối rời thuyền. Trong phút ngắn ngủi đó, tôi thấy mình là người cần phải có trách nhiệm bảo vệ những mong muốn, ước nguyện của mọi người trong đoàn, không thể để câu nói của cô lái thuyền làm tác động. Tôi rụt rè lấy ra 10.000 đồng – tờ tiền lẻ duy nhất còn lại sau khi đi lễ với lời chúc: “Đầu năm, đoàn chúng em chúc chị và gia đình luôn mạnh khỏe, hạnh phúc”. Cô nhanh tay cầm lấy với một tiếng trả lời ngắn gọn: “Ừ”.

Đi được một đoạn, chúng tôi dừng lại ăn trưa trên chiếc bàn gỗ cách cổng ra khoảng 50 m. Cách đó không xa là một đám đông đang xúm xít. Hiếu kỳ với những gì đang diễn ra, tôi tranh thủ chạy thật nhanh lại gần. Một cụ già tóc bạc phơ khoảng 80 tuổi dáng người thấp gầy xíu đang ngồi xem tay bói tơ duyên, tiền tài cho du khách. Chẳng biết cụ có xem “chuẩn” hay không nhưng có rất nhiều người lại xem. tới lượt tôi, cụ xem tay phải rồi kết luận: “Cô sống tới tuổi 75. Có tài, thông minh đấy nhưng chỉ đủ ăn đủ tiêu thôi. Là người thủy chung một chồng, không lăng nhăng”. Vậy là hết giá trị của 20.000 đồng. Tôi chưa kịp hỏi han gì thêm, một chị khác nhanh chân ngồi ngay vào ghế và đề xuất cụ xem cho. Tôi ở lại để nghe cụ xem cho người khác thế nào. Hóa ra là 100% “coppy – paste”. Vậy là rất nhiều người, trong đó có tôi đã bị những lời “đường mật” ấy dụ dỗ, mất tiền oan.

Xem thêm: ‘Không mua là rủi ro đâu’ – câu nói ám ảnh du khách tới Sa Pa

Độc giả: Phạm Thị Trang

thay đổi: Kim Anh

Liên hệ: kimanh@vnexpress.net

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *