Lý do nhiều người Ấn Độ muốn được hỏa táng ở sông Hằng


Dân trí

Quan niệm từ lâu đời của những người Hindu đã làm cho họ chọn sống ở Varanasi, Ấn Độ những ngày cuối đời để có thể được hỏa táng và thả tro cốt xuống sông Hằng.

Varanasi nằm bên bờ sông Hằng ở Ấn Độ là một trong những TP có người định cư liên tục lâu đời nhất trái đất.

Đây cũng là một trong 7 TP linh thiêng của Ấn Độ giáo. Người ta tin rằng, nếu một người được hỏa táng ở Varanashi và tro cốt của họ được thả xuống dòng nước thiêng và tinh khiết của sông Hằng, vòng luân hồi sẽ kết thúc và tới được Niết Bàn.

Mỗi ngày, Manikarnika Ghat – bãi hỏa thiêu có khoảng 100 tử thi được hỏa táng trên các giàn hỏa thiêu bằng gỗ dọc theo bờ sông Hằng.

Braj Kishore Panday, người điều hành hỏa táng bên sông ở New Delhi từng cho biết: “Theo đạo Hindu, không có lửa, vong linh không thể được giải thoát hoàn toàn”.

Còn Kesarwani làm việc cho một hệ thống hỏa táng sạch sẽ, tiết kiệm năng lượng cho biết: “Hỏa táng là truyền thống lâu đời nhưng mà chúng tôi tuân theo. Vì vậy, tạo sự thay đổi trong truyền thống này là nhiệm vụ nan giải”.

Ở Varanasi có 87 bậc thang kiểu này và là nơi cúng nhường và tiến hành nghi lễ. (Ảnh: Third Eye Traveller).

“Ghat” – bậc thang dẫn xuống dòng sông hoạt động suốt ngày đêm, mọi ngày trong một năm. Ở Varanasi có 87 bậc thang kiểu này và là nơi cúng nhường và tiến hành nghi lễ. Phần lớn các ghat phục vụ nhu cầu tắm rửa của nhân dân, một số khác là nơi cử hành nghi lễ hỏa táng người đã qua đời. 

Người chết được khiêng xuống nơi hỏa táng.

Ngày nào cũng có đám tang và người thân tới đưa tang. Một thực tế đáng buồn là những khu nhà trọ của những người muốn chết ở đây đông đúc người già khắp TP Varanasi. Nhiều người trong số họ ăn xin cả ngày trên đường phố để dành dụm tiền cho tiêu phí tang lễ.

Với những người phương Tây, cách tổ chức tang lễ này nghe có vẻ rùng rợn. Tuy nhiên, Varanasi luôn tràn đầy sức sống và những buổi lễ. Những người lạ tới xem nghi lễ hỏa táng và chia vui với gia đình người thân yêu của họ vì đã nhập cõi Niết Bàn. 

Bãi hỏa táng Manikarnika Ghat ở Varanasi. (Ảnh: DailyMail)

Trong nhiều thế kỷ, những người theo đạo Hindu đã tìm cách thoát khỏi vòng đời, cái chết và luân hồi bằng cách chết ở Varanasi hoặc hỏa táng trên các “Ghat”. Đó là lý do vì sao những người theo đạo Hindu từ khắp Ấn Độ thường chọn sống những ngày cuối đời tại TP 5000 năm tuổi này.

Mukti Bhavan hay “Ngôi nhà cứu rỗi” là khu motel tồi tàn. Đây là nơi những người Hindu trả tiền và sống những ngày cuối đời để được thiêu xác bên sông Hằng ở Varanasi. “Mọi người ở đây trung bình khoảng 15 ngày, có thể 2-3 ngày hoặc 1 tháng. Họ ở lại đây cho tới khi chết”, người thống trị cho biết.

Một tử thi được đưa xuống gần bờ sông để tắm rửa và sẵn sàng hỏa táng ở bãi hỏa táng Manikarnika Ghat. (Ảnh: DailyMail)

Mối liên hệ giữa TP linh thiêng với cái chết đã tạo ra cả ngành công nghiệp tang lễ.

Trong những con ngõ nhỏ hẹp của TP gần các vị trí hỏa táng, những đám tang nườm nượp đi qua, những tử thi quấn trong vải nhiều màu sắc, đặt trên sườn tre được khiêng trên vai và hướng về con sông. thỉnh thoảng còn kèm cả tiếng vỗ tay, tiến công trống.

Sự nao nức, phản ánh sức mạnh niềm tin vào sức mạnh ý thức của TP – nơi nhưng mà người sùng đạo gọi là “Kashi” – TP của ánh sáng.

Khi Ấn Độ hứng chịu làn sóng dịch Covid-19 thứ 2, những khu hỏa táng trên khắp non sông rực lửa suốt ngày đêm. Điều này không chỉ do số ca tử vong vì Covid-19 tăng đột biến trong thời kì qua, nhưng mà còn vì phong tục hỏa táng người chết ở non sông này.

Tại thủ đô New Delhi, nhiều người vẫn phải kì vọng mòn mỏi bên ngoài trên những chiếc xe cứu thương xếp hàng dài, tại một số nơi, xác chết nằm dọc bên đường trong nhiều giờ. Dù chính quyền đã yêu cầu tăng số giàn thiêu song vẫn chưa thể phục vụ được nhu cầu.

Phương Hà

Theo Independent/ Atlas

Theo:https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *