Mộc Châu, tới hứa hẹn lại lên

Hãy cùng tôi tới và cảm nhận để hiểu vì sao nên ghé thăm Mộc Châu mỗi độ đông về.

Lần trước tiên khi tôi ghé chân tới Mộc Châu, khi đó vẫn còn chưa có nhiều người biết tới mảnh đất này. Người ta vẫn nghĩ tới nông trường của những đồi chè, những đàn bò nhẩn nha gặm cỏ, có gì đâu? Nhưng tự nhiên ưu đãi đã dành tặng cho Châu Mộc một vẻ đẹp riêng. Vào thời khắc đất trời chuyển sang một màu đùng đục với những tháng ngày trĩu nặng và lạnh lẽo cũng là lúc Mộc Châu khoe nhan sắc yêu kiều của mình cho mọi người ngắm nhìn.  

Ở Mộc Châu, trời rất xanh, nắng rất vàng và hoa nở thật rực rỡ.

Mộc Châu lạnh

Từ Mai Châu – Hòa Bình tiến vào Mộc Châu, chỉ thấy hồ tên đã cảm thấy cái lạnh đeo bám lấy người đi đường. Nhưng bầu trời Mộc Châu lại xanh trong lạ thường và nắng vàng ruộm trên đoạn đường 6 thân thuộc. Mặc cho những cơn gió thổi tung cái lạnh bao trùm không khí, mặc cho cái tủ lạnh tự nhiên bám dằng dai, mặt trời vẫn tỏa ánh nắng hiếm hoi của mùa đông và trời xanh với những mảng mây trắng bồng bềnh trôi 

Mộc Châu đón người đi đường bằng những vườn hoa đào hoa mận, thân trắng mốc, mọc đầy những cây địa y xanh nho nhỏ. Chỉ nghĩ tới những ngày xuân tươi đẹp, khi những cành cây khẳng khiu này đơm hoa đã đủ khiến lòng người nao nức. Rồi những thảm cỏ xanh mướt hình thành sau những triền đồi, đâu đó thấp thoáng những ruộng hoa cải trắng như một mảng màu tô cho màu đất nâu.

Mùa đông và mùa xuân là nhị khoảng thời kì đẹp nhất trong năm tại Mộc Châu. Mùa xuân, cả đất trời Mộc Châu khoe sắc hoa mận trắng và hoa đào rực rỡ. Và mùa đông là những thảm cỏ xanh, những hàng rào hoa dã quỳ màu cam sặc sỡ bên những cây hoa trạng nguyên rực đỏ. Tôi đếm được không dưới mười loài hoa cỏ khác nhau ở mảnh đất này. Những bông hoa lau, loài hoa dại trên cánh đồng cũng khoe sắc dưới bầu trời xanh.  

Một mùa hoa đang về với đất trời Châu Mộc.

Thảo nguyên hoa

Đó là cái tên nhưng tôi vẫn gọi về mảnh đất này. Khi tâm hồn lạnh buốt của mùa đông tràn tới, nhóm khách du lịch chúng tôi lại rủ nhau lướt gió tới với thảo nguyên. Được ngồi lại trên những ngọn đồi cao ngắm nhìn hoàng hôn lùi dần cuối chân trời, được nhẩn nha nằm dài trên thảm cỏ khô, gối tay lên đầu nhưng ngắm nhìn trời, tơ tưởng theo cánh chim xa khuất, được ríu rít năm ba câu chuyện tào lao với lũ khách du lịch hiền. Đó là lúc khoảng thời kì nhịn nhường như ngưng đọng, khi cả không gian chìm trong hương hoa cỏ và những tiếng cười.

Mùa hoa cải trong thung.

Hoàng hôn

Khói lam chiều đã vương vất trên những mái gianh và tiếng hát ê a của lũ trẻ trong xóm vang vang khắp cánh đồng xa.

Bài và ảnh: Lam Linh

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *