Nhật ký những đôi chân

Một chuyến công việc tại hồ Ba Bể. Hôm đó, sức khỏe của tôi không tốt và sau vài vòng xoay của đoạn đường rừng vào tới Ba Bể, không chỉ có tôi nhưng các đồng nghiệp khác cũng lảo đảo. Rồi Ba Bể ngút ngàn đón lấy những nhân loại mệt lả. Giữa tự nhiên và đất trời thênh thang ấy, mọi mỏi mệt tan biến, chỉ có trời, có nước, có mênh mông và tiếng mái chèo vang vọng trong thinh không. Ba Bể tựa một bức tranh thủy mặc trong mắt tôi.

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *