Những ngày mưa khó quên ở Phượng Hoàng cổ trấn

Những chiếc đèn lồng đỏ làm cổ trấn của Trung Quốc trở thành rét mướt, thơ mộng hơn vào ngày mưa.

Lần trước tiên tới Phượng Hoàng Cổ Trấn (Trung Quốc) đúng dịp mưa đầu tháng 7 vừa qua, Thục Anh (Hà Nội) đã có những trải nghiệm, cảm xúc và cái nhìn khác về nơi này. 

Tôi tới Phượng Hoàng vào những ngày trời mưa đỏng đảnh như Hà Nội bây giờ vậy. Chuyến đi kéo dài gần một tuần nhưng thời kì vận chuyển giữa các TP đã chiếm tới một nửa. Từ Hà Nội tới Phượng Hoàng, vì thời tiết xấu nhưng tôi lên đường từ 6h sáng nhưng mãi 1h khuya mới tới nơi, trong đó có 7 tiếng ngồi ôtô. Đêm đó dù tôi đã mỏi mệt rời rã nhưng tới nơi, cổ trấn lung linh trong ánh đèn vàng rét mướt soi bóng xuống mặt nước Đà Giang vẫn khiến tôi đủ sức mộng mơ cho những ngày tới.

Sáng sớm ở Phượng Hoàng trong trẻo sau cơn mưa đêm hôm trước. Chúng tôi đi xuôi theo đoạn đường chạy dọc bên bờ sông, khi những cánh cửa còn chưa mở và sự yên thin thít còn buông trên những mái nhà. Trên cầu Hồng Kiều, các siêu thị cũng chưa hoạt động, chỉ có người đi bộ và dãy đèn lồng còn đang thắp sáng vì trời vẫn mờ sương.

Cầu Hồng Kiều buổi sớm. 

Với tôi, hình ảnh đẹp nhất của tổ quốc rộng lớn này không phải là tự nhiên kỳ vĩ nhưng chính là những dãy đèn lồng đỏ treo trên những mái hiên còn đang rơi từng giọt nước mưa xuống tán ô của người đi bộ. Giữa cổ trấn mênh mông màu xanh sông nước, màu đỏ của đèn lồng nổi trội hơn trên nền trời xam xám u ám mây giăng kín. Chính những ánh đèn đỏ làm ấm hơn không gian của mùa mưa nơi đây.

Ở Phượng Hoàng, chiếc cầu đá nhảy bắc ngang dòng sông có nhẽ là nơi hút khách nhất. Nếu những tấm ảnh của các blogger du lịch chụp nơi đây luôn mang vẻ lẻ loi và vắng lặng không một bóng người, thì lúc tôi tới là giữa trưa có rất nhiều khách du lịch đang qua lại trên cầu. Dù vậy tôi cũng không bỏ qua thời cơ có một tấm hình ưng ý nơi đây.

Thục Anh trên cây cầu đá nhảy nổi tiếng của Phượng Hoàng cổ trấn. 

Cả đoàn ngồi thuyền xuôi dòng Đà Giang chỉ một đoạn ngắn thôi nhưng lại là khoảnh khắc lạ mắt nhất tôi cảm nhận được trong chuyến đi. Từng đi thuyền trên vài dòng sông nhưng cảm nhận của tôi không lặp lại lần thứ nhì vì mỗi con sông là một câu chuyện. Trên con thuyền hôm ấy có tiếng gió lướt qua bên tai, hòa lẫn với bài hát Ánh trăng nói hộ lòng tôi phát ra từ smartphone của một ai đó và nhìn con thuyền lướt chầm lử thử trên sông. Dù con sông chẳng yên tĩnh chút nào vì còn một vài thuyền chở khách du lịch khác nữa, nhưng tôi vẫn cứ thấy như chỉ có một mình tôi với mặt nước xanh lè và chiếc đèn lồng treo bên cạnh.

Buổi đêm ở Phượng Hoàng cổ trấn không hề u ám như tôi đã nghĩ. Đèn vẫn thắp sáng tới khuya và nhạc vẫn mở trong những quán bar. Tôi chỉ đi bộ dưới lòng đường và ngước nhìn lên nhì bên phố. Ở một góc, tôi thấy cánh cửa nhỏ dẫn lên một quán bar phun khói trắng cùng ánh đèn chiếu lên mờ ảo, làm cho người ca sĩ đứng giữa làn khói như đứng trên sân khấu lớn. Lúc sau tôi lại thoáng nghe giọng nữ hát Lemon Tree vang lên từ quán cà phê nào đó. Mãi như thế cho tới gần nửa đêm.

Ảnh: Phượng Hoàng cổ trấn – Trương Gia Giới mùa mưa

Ở tỉnh Hồ Nam, khách du lịch không chỉ dừng chân ở Phượng Hoàng cổ trấn nhưng còn tới Trương Gia Giới. Tuy nhiên, trong mùa mưa, tôi không thể cảm nhận được nhiều về những thắng cảnh trên cao hay các lối đi bằng kính, vì trời mưa tầm tã, sương mù che khuất mọi tầm nhìn. Đứng trên mặt kính, tôi chỉ thấy một màu sương trắng phía dưới.

Núi Thiên Môn cũng bị cơn mưa đầu tháng 7 giấu đi mất, nhưng lúc trời nắng chắc hẳn cảnh tượng phải kỳ vĩ lắm. Tối hôm ấy, tôi được đền bù khi xem chương trình trình diễn Thiên Môn hồ tiên nhưng trời không mưa. Tôi từng được xem tuyệt hảo Lệ Giang dưới chân Ngọc Long Tuyết Sơn cách đây một năm với sân khấu ngoài trời rất công phu, nhưng về nội dung thì Thiên Môn hồ tiên còn hay hơn nhiều. Câu chuyện tình giữa anh tiều phu và nàng cáo được tái tạo lại trên sân khấu xây dưới chân núi. Các nhân vật thoắt ẩn thoắt hiện giữa núi rừng, lúc đứng sát người theo dõi, lúc lại đứng tít trên đỉnh đồi phía xa. Âm nhạc của vở diễn cũng là yếu tố làm cho người xem chìm sâu hơn vào trái đất thần tiên, lúc tỉnh lúc mê như đang ở trong mộng.

Tôi từng có thành kiến về Trung Quốc khi chọn nơi đi du lịch, phần nhiều vì ở đây không nói tiếng Anh nhưng tôi lại không hiểu tiếng Trung. Sau một vài chuyến đi, nhưng gần đây nhất là chuyến đi tới Phượng Hoàng cổ trấn, tôi đã thấy mình dần thay đổi và muốn tìm hiểu thêm về tổ quốc này. Bỏ qua những tuyệt hảo tiêu cực nhưng tôi từng có về tổ quốc và loài người nơi đây, tôi vẫn thấy Trung Quốc là một nơi nhiều bí hiểm mình cần tìm hiểu. 

Cao Xuân Thục Anh

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *