Nữ hướng dẫn viên Việt từng muốn bỏ nghề đi bán hàng trực tuyến

5 năm trước, Thuỷ Tiên không thể nghĩ mình sẽ vượt qua mọi trở ngại để trở thành một hướng dẫn viên yêu nghề như ngày nay.

Huỳnh Thị Thủy Tiên hiện là hướng dẫn viên (HDV) tại đơn vị Vietravel. Cô gái sinh năm 1992 mở màn làm thuê việc đưa khách đi tour từ năm 2014. Dưới đây là san sẻ của Tiên về nghề HDV nhưng mà nhiều người cho rằng “không hợp với phụ nữ”.

Thuỷ Tiên hiện là HDV chuyên đi tour nội địa.

Tôi sinh ra ở miền Tây, hết cấp ba thì đỗ vào ngành hướng dẫn viên du lịch hệ 3 năm của một trường tại Sài Gòn. Lúc rời xa gia đình, tôi quyết tâm sẽ học hành cho tới nơi tới chốn. Nhưng tới năm 2, tôi nghĩ: “Trời ơi, cái nghề gì đâu nhưng mà đi tối ngày, nản dữ dậy ta…”.

Lúc sắp nghỉ học chuyển sang bán đồ trực tuyến, bè quý khách cùng người thân ra sức động viên. Một năm sau đó, tôi tốt nghiệp. Nhưng ý nghĩ trên vẫn theo tôi: “Hay là mình đi học thêm một cái gì đó khác hoặc mua sắm”. Lớp tôi có 35 thành viên hoàn thành chương trình, tới nay chỉ còn một mình tôi cùng 4 quý khách nam nữa còn gắn bó với nghề HDV.

Khi ra trường năm 2014, tôi được nghe nhiều lời khuyên từ những người xung quanh rằng: “Coi chừng bị dê đó”. nan giải đã ập tới ngay trong lần thứ 2 tôi đi tour, khi còn là HDV thời vụ.

Nửa đêm một ngày cuối năm, tôi cùng tài xế, phụ xe đi xe đêm từ Sài Gòn xuống Đồng Tháp đón khách rồi đi ngược lên Đà Lạt. Đoàn có nhiều khách là nam, lại nhậu nhiều khiến tôi có chút e ngại khi xúc tiếp. Tôi tin rằng, nếu là nữ, quý khách sẽ nhận ra ánh mắt của một người đàn ông đang ở trước mặt có chung hay không. Mới vô nghề, nên để “thoát thân”, tôi chỉ biết bám theo các chị nữ trong đoàn.

phiên bản tính người miền Tây vốn thoải mái. Mỗi khi lên xe, tôi đều có gắng tìm những câu chuyện để kể cho khách, xen lẫn yếu tố vui nhộn. Tôi khi ấy còn “non” nên mỗi chuyện tôi kể ra đều bị các khách nam trêu chọc, thậm chí họ còn có hành động khiếm nhã khi xuống xe. Lý do là: “như câu chuyện em vừa kể”.

Đó chỉ là mở đầu cho chuỗi rối rắm nhưng mà tôi gặp phải sau này. Có lúc tôi đã phải la lên vì quá sợ hãi. Nhưng tôi dần nhận ra, phiên bản thân nghĩ rằng sợ, thì mình sẽ mãi không thoát được sự sợ hãi đó.

thời khắc đó, tôi thực sự còn nhiều thiếu sót. Nhiều trò chơi tôi tổ chức không thích hợp với khách. Ví dụ khách không thích hát, tôi lại yêu cầu họ lên cầm micro để hát. Ngày qua ngày, tôi học cách làm sao để khách tôn trọng mình hơn. Tôi biết điều chỉnh và thống trị được cảm xúc của phiên bản thân. Tôi kể những câu chuyện ý tứ hơn. Khi nhận ra khách “có ý”, tôi sẽ hạn chế xúc tiếp và giữ khoảng cách, không cười giỡn vô tư với họ. khác lạ, tôi luôn trấn an phiên bản thân phải thật mạnh mẽ. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi vẫn còn có trưởng đoàn, các khách nữ hay tài xế, phụ xe.

Tiên (ngoài cùng bên phải) trong một lần cùng khách trải nghiệm trò chơi cảm giác mạnh.

Một điều nữa tôi phải học là tìm cách giải quyết các vấn đề giữa khách hàng, tài xế, đơn vị. Là một HDV nữ, nhiều lúc tôi không thể thân thiết với tài xế nam. Nên khi nhờ vả họ tương trợ, hoặc làm thêm một điều gì đó cho khách cũng có phần trở ngại.

Sự không ổn định cũng là một nguyên nhân khiến nhiều HDV nữ bỏ nghề. Nhiều người cho rằng HDV là công việc không ổn định, “nay đây mai đó”. Nhiều quý khách nữ xung quanh tôi mở màn chọn việc khác ổn định hơn như làm văn phòng, kinh doanh tự do…

Ngoài ra, khi mới ra trường, bất kỳ HDV dù nam hay nữ cũng rất khó để xin vào làm viên chức chính thức cho một đơn vị. Chúng tôi phần nhiều tuân theo thời vụ và hợp đồng ngắn hạn. Tiền lương cao nhất vào mùa cao điểm. Đây cũng là khoảng thời kì chúng tôi làm việc thật lực nhất trong năm, sức khoẻ thường xuyên bị tương tác vì “thứ nhì ở Bạc Liêu, thứ tư đã ở Sa Pa và cuối tuần ở Nha Trang”. Những người nỗ lực nhận nhiều tour thì phải có sức bền để chất lượng tour trước và sau không bị tương tác.

Khi bất kỳ ai hỏi về những nan giải của nghề HDV, tôi đều không dám kể ra. bởi vì nếu nói, tôi thêm một lần nữa trao thời cơ cho suy nghĩ tiêu cực lấn lướt. Thay vào đó, tôi sẽ nhớ lại và kể cho họ kỷ niệm vui nhưng mà tôi có được cùng những vị khách dễ thương.

Tiên tâm sự, khi kết thúc tour nhưng mà nhận được những bức hình do khách lén chụp cô lúc trên xe đều khiến cô cảm thấy hạnh phúc. “Bức hình trên là lúc tôi dẫn một đoàn khách đi thăm miền Tây. Nhìn lại hình, dù nghiêng ngả tôi cũng cảm thấy trong lòng đầy niềm hứng khởi”, Tiên nói.

Sau nhiều năm “trầy da trốc vẩy”, tôi nhận ra phiên bản thân gắn bó với nghề bởi vì chữ duyên. Bây giờ, điều khiến tôi còn gắn bó với chiếc micro ở trên xe chính là những ánh mắt của du khách nhìn tôi. Đứng ở chỗ có thể quan sát được tất cả, dù chỉ còn một ánh mắt theo dõi tôi vẫn tiếp tục. Trên mỗi hành trình, tôi được xúc tiếp và thì thầm với nhiều người, nhưng mà ngày trước ở quê tôi không có thời cơ. Tôi được tới nhiều vùng đất, có nơi quay lại nhiều lần và mỗi lần quay lại là một kỷ niệm đáng nhớ. Vì vậy, dù có những ngày trở lại phòng trọ không còn một tẹo sức lực, ý nghĩ bỏ nghề mở màn nhen nhóm, nhưng tôi vẫn không hề lung lay.

Phong Vinh ghi

Mời độc giả theo dõi những câu chuyện nghề từ các hướng dẫn viên giàu kinh nghiệm của Vietravel tại thể loại Tư vấn để tham khảo thêm thông tin hữu ích trên đường du lịch.

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *