Nữ sinh Ngoại giao hối hận vì từng du lịch chỉ để check-in

Du lịch Seoul, Mai Linh cố đi hết các điểm được review nổi tiếng trên mạng để rồi nhận ra mình đang du lịch hành xác.

Ngô Mai Linh, sinh năm 1996, là sinh viên năm cuối của Học viện Ngoại giao. Cô vừa trở về từ tour du lịch lần nhị tới Seoul, Hàn Quốc hồi tháng 4. Với Linh, nhị chuyến đi là nhị trải nghiệm không giống nhau.

Chuyến đi Seoul trước tiên của tôi vào năm ngoái rất ngắn ngày và lúc nào cũng cảm thấy thiếu thời kì. Để tham quan những điểm du lịch bề nổi được review trên mạng, nỗ lực lưu lại cho đủ cái check-list đề ra, tôi đã nỗ lực tới nỗi đi bộ 10-15 km nhưng không dám ngồi nghỉ, vì sợ… tốn thời kì.

Linh đặt tên cho album ảnh du lịch năm ngoái của mình là “Seoul: Checked”. Ảnh: NVCC. 

Đi xong một vị trí tôi lại mau mải lên xe điện tới ngay nơi tiếp theo, tất cả chỉ vỏn vẹn trong nửa tới một tiếng. Chưa kể tâm lý săn sale (giá rẻ), mua hàng xách tay nhưng hầu như lần nào đi nước ngoài cũng gặp phải, tôi tìm mua cho mình, cho gia đình, bằng hữu rồi mua hộ. Tính đi tính lại tiền mua hành lý cũng quá tiền giảm giá.

Thiếu ngủ, uể oải, sức ép, không thoả mãn, nuối tiếc, đó là tất cả cảm xúc về chuyến đi trước tiên tới Seoul của tôi. Khi nhìn lại những chuyến đi trước đây, tôi thật sự cảm thấy mình giống như du lịch hành xác.

Nhưng chuyến đi lần này hoàn toàn khác, tôi muốn thả lỏng khách du lịch dạng thân hơn, không phải để cho bõ tiền vé tàu bay, nhưng là để thực sự cảm nhận bề sâu của nước nhà nhưng mình tới, để sống như chính những thanh niên nước họ.

Linh trong chuyến đi năm nay với những trải nghiệm thư giãn hơn nhiều. Ảnh: NVCC.

Tôi không đi theo check-list, nhưng mỗi hôm lại dành cả ngày ở một quận hay khu và đi hết những con phố quanh đó. Thấy chỗ nào hay ho, đẹp, giá hợp lý thì tôi rẽ vào. Nên nhiều người hỏi tôi có lưu lại các vị trí không, thì rất tiếc là không.

So với các chuyến trước, tôi dám dành nhị tiếng để lang thang trong ngôi chùa cổ, thắp hương, nhìn ngắm kiến trúc, chụp lại những góc kín đáo nhưng đẹp nao lòng. Tôi dành cả tiếng để đi bộ trên những con dốc thẳng đứng ở Gangnam, bắt gặp ánh hoàng hôn len lỏi, vừa đi vừa nói với khách du lịch: “Năm ngoái thì còn lâu mới dám đi như này”.

Vẫn tới Hongdae và Sinchon, trong khi năm ngoái tôi chỉ biết một lối duy nhất từ nhà ra ga tàu, thì năm nay tôi “được” đi bộ tới mức “phát chán” ở đây. Tôi cũng đã cùng hội khách du lịch đi chụp hoa anh đào ở Seoul Forest tới ba tiếng, chụp không sót một gốc đào nào, đổi từ máy ảnh, smartphone, máy phim cho tới polaroid (máy ra ảnh ngay).

Tôi đã thức khuya nhậu tới đêm, chơi game với các khách du lịch tới 4h sáng, lúc về co ro trong làn tuyết. Để hôm sau, tôi dành cả một buổi sáng vào quán cà phê nhâm nhi, gửi mail và cảm thấy thật thoải mái.

Linh thủng thỉnh rãi ngắm hoa anh đào nhưng không còn lo đi chỉ cho đủ điểm check-in. Ảnh: NVCC.

Chẳng vì review hay check-list, tôi bước vào quán gà hầm sâm ở Myeongdong, ăn thịt nướng ở Sinchon, thử quán chuyên đồ Hàn ở Hongdae, ghé quán cơm của vợ chồng nhị bác bỏ ở đầu ngõ. Tôi được thỏa mãn thị hiếu của mình khi đi từng tầng ngắm decor của các nhãn hàng địa phương tới thương hiệu nổi tiếng của Hàn, và thốt lên vì ngưỡng mộ năng lực làm sáng tạo của họ. 

Hơn cả, tôi đã không còn phải lo xách túi lớn túi tí xíu nhỏ mỹ phẩm, quần áo… những thứ có khi tham rẻ mua về chưa chắc đã sử dụng.

Những khoảnh khắc ấy khiến tôi thấy rất vui và nhẹ nhõm, cảm giác như mình không phải là một du khách nước ngoài xa lạ với văn hoá nhưng mình tới nữa. Ít nhất tôi cũng đã cảm nhận được kha khá nhịp sống của người dân ở Seoul, từ ăn uống, đi lại cho tới thăm thú những nơi tới nhưng người dân địa phương cũng ghé thăm. Chuyến đi không mang lại cảm giác tiếc nuối cho tôi như những lần trước nữa.

Ngô Mai Linh

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *