Ô nhiễm tiếng ồn ở VN trong mắt khách Tây

Tiếng còi xe, tiếng loa phường, tiếng karaoke, tiếng chó sủa và cả tiếng gà gáy… là những âm thanh làm khách Tây cảm thấy phiền toái ở VN.

Sau nhiều năm đón khách Tây tới VN, tôi nhận thấy họ hay phàn nàn về tiếng còi xe inh ỏi. Người Việt có thể “quen tai” nhưng khách Tây thấy kỳ quặc. Họ nhận định đó là một kiểu ô nhiễm – “ô nhiễm âm thanh”.

Một lần, tôi và đoàn khách đang rảo bước thì chiếc xe ôtô 7 chỗ hú còi ngay phía sau. Vị khách nam trong đoàn hoảng loạn, chới với đá chân vào chiếc lọ hoa được bày bán trên vỉa hè. May mắn, chủ khu chợ không bắt ông ấy bồi thường.

“Sao họ còi liên tục thế nhỉ?”, “Bóp còi nhiều để làm gì?” – tôi thường xuyên gặp những câu hỏi vậy từ khách Tây. Khi đáp rằng người dân nhấn còi là để các vị khách tránh xa; để cảnh báo va chạm, thì tôi lạigặp một câu hỏi khác: “Chỗ đoàn ta vừa đi qua có bệnh viện, có hồ cấm nhưng sao họ vẫn cứ bóp còi?”. Tôi chỉ biết phân trần với những lý do như ý thức chưa tốt của người điều khiển phương tiện, thói quen xấu xí nhưng dần dần đã có sự cải thiện.

Có lần, xe của chúng tôi dừng đèn đỏ, chiếc xe tải đằng sau nhấn còi “bíp, bíp” thật to. Các vị khách lại thắc mắc: “Ơ sao chiếc xe ấy lại còi?”. Không chỉ khách Tây, chính tôi cũng nhận thấy, người Việt đang lạm dụng chiếc còi.

Ô nhiễm tiếng ồn ở VN trong mắt khách Tây

Tiếng còi xe trên đường khiến khách nước ngoài hiếu kỳ ghi lại video liên lạc trong phố cổ Hà Nội. Video: FeelMoreAlive

Còn về văn hóa ăn uống, phần lớn khách Tây rất sợ ngồi trong những nhà hàng có không gian kiểu “đám cưới” Việt. Họ sợ những tiếng ồn từ khắp các phía, sợ những tiếng cười nói “không ai chịu tí xíu hơn ai”, sợ những tiếng cốc ly va đập choanh choách. Giữa âm thanh hỗn độn như thế, khách Tây không thể tập trung và nói chuyện được với nhau khi ăn. Tôi ngộ được điều này sau một bài học đắt giá lúc chân ướt chân ráo vào nghề hướng dẫn viên.

Lần ấy, tại một nhà hàng kiểu “vỡ chợ”, khi đồ ăn đã được mang ra thì chỉ có non nửa số khách trong đoàn của tôi sử dụng bữa một cách đúng nghĩa. Số còn lại cứ ngó sang bên này rồi lại ngó sang bên kia, sau mỗi lần có tiếng hô vang “dzô, dzô” từ một bàn ăn trong nhà hàng. Đây cũng là sự khác nhau trong sinh hoạt văn hóa ẩm thực giữa người phương Tây và người Á Đông. bởi vì vậy, dựa trên kinh nghiệm, khi kinh doanh nhà hàng phục vụ khách du lịch ở VN, các ông chủ thường đặt ra tiêu chí: một cơ sở đã phục vụ thực khách châu Á thì không thể phục vụ thực khách châu Âu, và trái lại.

Một kiểu ô nhiễm tiếng ồn khác với khách Tây chính là loa phường. Những năm trước, cứ mỗi một đoàn khách tôi phải giảng giải một lần về loa phường.

“Này anh, sáng nay chúng tôi chưa kịp dậy thì có tiếng ai nói bằng loa rất to, nói vang cả khu vực này, họ nói phải tới 30 phút. Chúng tôi tưởng có chuyện gì, dậy thật nhanh, nhưng lúc sau lại thấy nhạc nổi lên nên chúng tôi không còn lo lắng nữa. Vậy nó là cái gì?”, ông Jose Paulino, vị khách người ý trung nhân Đào Nha, thắc mắc. Paulino có vẻ bực dọc vì bị tiến công thức và không tin lắm vào lời giảng giải rất cặn kẽ của tôi. tới khi tôi dẫn tới đúng cột gắn loa, ông mới hết hoài nghi.

Ông Jose Pualino (phải), chưng sĩ phẫu thuật tim người ý trung nhân Đào Nha, một trong những du khách rất tò mò về chiếc loa phường. Ảnh: Đăng Tú

Khoảng 2 năm trở lại đây, khách Tây không còn bị quấy rầy bởi vì những chiếc loa phường, song lại bị những âm thanh karaoke “tra tấn” khi ghé qua và tạm cư qua đêm tại một số vùng quê. Điều này thực ra không chỉ với khách Tây nhưng mà cũng với cả người Việt, nhưng vấn đề là khách Tây không hiểu những lời ca trong khi bị ép phải nghe nhiều giờ đồng hồ. Thông thường, họ mất trắng cả buổi tối yên tĩnh giữa miền quê để đọc sách, vì tiếng hát réo rắt kéo dài tới 11 h đêm.

Về đêm, khách Tây rất ngại những tiếng chó sủa. Tôi từng hỏi khách: “Chỗ các Các bạn, chó không sủa ư?”. Vợ chồng bà Claire Delamare, người Pháp, đáp: “Chó ở chỗ bọn mình rất ngoan, sủa ít lắm, có sủa thì sủa ban ngày chứ không sủa đêm. Chủ nhà để chó sủa inh ỏi vào đêm hôm sẽ bị kiện ra tòa, bị phạt vài trăm euro và con chó sẽ bị thu giữ”.

Bà Claire cho biết, kể cả ngựa hí to vào đêm cũng bị cấm theo điều luật ở quê hương. Tôi giảng giải cho bà rằng VN cũng có dự thảo luật về xử lý tiếng ồn phát ra từ hoạt động chăn nuôi, nhưng theo tôi điều này rất khó khả thi.

Tôi kể cho bà Claire về tiếng gà gáy lúc tinh sương. Đây cũng là một trong những âm thanh nhưng mà tôi không nhớ nổi bao lần khách Tây phản ánh cảm thấy phiền toái khi đang say giấc.

Một lần ở Ninh Hải (Ninh Bình), một nữ du khách vồn vã kể với tôi từ sáng sớm: “Anh đây rồi, ôi anh không thể tưởng tượng được đâu, 3 giờ sáng nay gà đã gáy. Chúng tôi bị tiến công thức và không thể nào ngủ lại được”. Chồng của bà nói thêm: “Đúng đấy, trước tiên là một con, sau vài con thi nhau gáy. Gà ở đâu nhưng mà lắm thế!”.

Bên tách cà phê sau bữa sáng, tôi giảng giải với vợ chồng vị khách người Thụy Sĩ về tiếng gà gáy đặc trưng của miền quê VN. Về thời của ba mẹ tôi, khi mọi thứ còn thiếu thốn, tiếng gà như chiếc đồng hồ báo thức. Tiếng “ò, ó, o” họ nghe thấy chính là những chữ cái trước tiên trẻ em VN học vần trong ngày đầu cắp sách tới trường.

Tôi bảo họ: “Ông bà sẽ quen. Dù có thể rất phiền toái nhưng mỗi âm thanh đều là một trải nghiệm mày mò trong hành trình ghé thăm giang sơn chúng tôi”. Rồi tôi đã bắt gặp rất nhiều tiếng cười mỗi sáng sau đó của họ. Thay vì khởi đầu bằng câu “Ông bà ngủ ngon chứ?”, thì tôi hỏi “Ông bà còn được nghe thấy tiếng gà gáy nữa không?”.

Đăng Tú

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *