Phụ nữ Mỹ du lịch thế nào gần 100 năm trước

Những năm 1920, phụ nữ Mỹ khó có thể du lịch một mình, vì điều đó phụ thuộc vào việc quý khách là ai và định tới đâu.

Ngày 26/8 hàng năm được chọn là Ngày đồng đẳng của phụ nữ tại Mỹ. Tuy nhiên những năm 1920, quyền của phụ nữ bị bó hẹp, bao gồm cả quyền ra nước ngoài.

nhì người phụ nữ ngồi bên bờ sông Avon ở Stratford, Anh. Ảnh: Clifton R. Adams. 

Hộ chiếu

Nếu một phụ nữ đã kết hôn và đi nước ngoài, tính danh của cô được xác định trong cuốn hộ chiếu của người chồng, như “Ông John Doe và vợ”. Nếu phụ nữ muốn xin cấp hộ chiếu để du lịch một mình, hộ chiếu vẫn chỉ ghi tên là ‘Bà John Doe’. Chỉ phụ nữ chưa kết hôn mới được cấp hộ chiếu với tên khai sinh.

Nhưng thực tế, phụ nữ không được phép đi chơi xa một mình ở những nơi tới lần đầu.

Craig Robertson, nhà sử học truyền thông tại Đại học Northwestern, Mỹ, nhận định: “Cho dù phụ nữ đi một mình dưới tên chồng hay chưa kết hôn và du lịch một mình, đây vẫn được coi là thất thường”.

Dẫu vậy, vẫn có phụ nữ làm việc này trong những năm 1920. Vài người trong số họ không muốn mang theo hộ chiếu ghi tên chồng. Nhà báo Ruth Hale là một ví dụ. Cô là người xây dựng Liên đoàn Lucy Stone năm 1921 để phản đối quy định của chính phủ. tứ năm sau, liên đoàn trợ giúp nhà văn Doris E. Fleischman trở thành phụ nữ trước tiên nhận được hộ chiếu mang tên khai sinh của mình.

khác nhau giữa phụ nữ da màu và da trắng khi du lịch

Không phải ai cũng đồng đẳng khi ra nước ngoài. khác nhau, những người Mỹ phiên bản địa không phải công dân Mỹ, thậm chí còn không được đi du lịch trong chính quốc gia của họ. Đối với phụ nữ da màu có tài năng tài chính, ra nước ngoài còn là cách họ né tránh nạn phân biệt chủng tộc ở Mỹ.

Bessie Coleman là một ví dụ. Cô được cấp hộ chiếu và theo học trường hàng không tại Pháp vì không trường tập huấn bay nào ở Mỹ chấp nhận cô. Sau đó, Coleman trở thành phụ nữ da màu trước tiên ở Mỹ có bằng phi công.

Tuy nhiên, Mỹ từng từ chối cấp hộ chiếu cho nhiều phụ nữ da màu, trong đó có nhà báo Ida B. Wells-Barnett. Bà thường xuyên du lịch châu Âu những năm 1890, khi hộ chiếu là thứ không quan yếu. tới năm 1918 mọi thứ rất khác: Mỹ từ chối cấp hộ chiếu cho Wells-Barnett tới Hội nghị Hoà bình Paris vì coi công dân này là “kẻ kích động quần chúng”.

Phụ nữ da màu cũng phải đương đầu với nạn phân biệt đối xử trên các phương tiện liên lạc công cộng vào những năm 1920, khi nhiều người Mỹ chuyển lên phía bắc trong thời kỳ của “Cuộc thiên cư vĩ đại”. Thời ấy, ôtô dần xuất hiện nhiều bên cạnh các phương tiện liên lạc công cộng. Tuy nhiên, đây vẫn chưa phải lựa chọn an toàn với phụ nữ da màu.

Cuốn sách “The Negro Motorist Green” từng được xuất phiên bản vào năm 1936, có mô tả cụ thể về những điểm dừng an toàn và nguy hiểm cho người da màu khi tới vùng Jim Crow South. Các KDL dành cho người da màu ở phía bắc và phía nam là nơi tới an toàn cho những kỳ nghỉ của người Mỹ gốc Phi. Thế nhưng tài xế tới đây vẫn rất nguy hiểm, nếu họ không biết dừng đúng trạm đổ xăng.

Một phụ nữ đứng cạnh chiếc xe khi chờ đổ xăng tại Washington, Mỹ những năm 1920. Ảnh: Edwin L. Wisherd.

trái lại, phụ nữ da trắng trung lưu có thể đi du lịch xuyên quốc gia với bè quý khách suốt mùa hè nhờ sở hữu xe hơi. Nhiều người còn có xuất phiên bản những bài viết về trải nghiệm trong mỗi hành trình của họ.

Giống như quyền bầu cử, du lịch không đồng đẳng với tất cả phụ nữ tại Mỹ vào thập niên 20 của thế kỷ trước. Phụ nữ da trắng tự do hơn nhiều so với phụ nữ da màu – những người có quyền bỏ thăm ở miền bắc nhưng không thể làm điều đó ở miền nam cho tới năm 1965. Tương tự, phụ nữ phiên bản địa Mỹ không được xác nhận là công dân Mỹ cho tới năm 1924 và không giành được quyền biểu quyết toàn vẹn ở mọi tiểu bang cho tới năm 1962.

Phụ nữ đi du lịch thế nào những năm 1920

Giải đua xe dành cho phụ nữ phương Tây vào thế kỷ 20. Video: British Pathe.

Kiều Dương (theo National Geographic)

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *