Sự mê hoặc của bóng tối và ánh sáng ở Myanmar

Cảm giác choáng ngợp khi chiêm ngưỡng rạng đông ở Myanmar sẽ chỉ có được khi quý khách đã trải qua một đêm tối tuyệt vời và sơ khai.

Khi tới Myanmar, quý khách sẽ thấy những đoạn đường cát, người dân với khuôn mặt hiền lành, tiếng cười giòn tan và cử chỉ thân thiện. Ngắm những ngôi chùa, tu viện cổ và thưởng ngoạn rạng đông hay hoàng hôn nhường như là điều bắt buộc để tận hưởng vẻ đẹp nơi đây. Nhưng có một điều nhưng mà nhường như những người đi du lịch trước đó rất ít đề cập trong những bài viết về trải nghiệm của họ là việc chiêm ngưỡng bóng tối ở quốc gia Phật Giáo này.

rạng đông rực rỡ ở Myanmar làm say lòng biết bao du khách. 

Myanmar có khá ít đèn đường và công suất cũng không cao để có thể nhìn rõ đường đi. Vẫn đang trong thời kỳ tái thiết sau một thời kì dài bị cơ chế độc tài thống trị, điện có nhẽ là thứ xa xỉ và được sử dụng khá tiết kiệm. Ngay cả ở Yangon, thủ đô của Myanmar, đèn nhị bên đường phải hợp sức với đèn nhà dân mới có thể soi sáng được. Còn ở những nơi khác như Bagan, Mandalay, hồ Inle thì đèn còn ít hơn, nên tôi có cảm giác bóng tối đen kịt gần như phủ lấy quốc gia này khi đêm xuống.

Để vận chuyển giữa các TP ở Myanmar, tôi chọn đi xe buýt vào đêm, tốn khoảng 9-10 tiếng, sáng hôm sau dậy là đã tới nơi. Ngồi thư thái trên xe, tôi mở cửa sổ và nhìn thấy một màu đen gần như tuyệt vời bên ngoài. Tôi tù mù nhìn ra được bên kia đường là những cột mốc lộ giới, tiếp tới là những rặng cây, xa hơn nữa là một cánh đồng. Lúc đó, phóng tầm mắt xa hết cỡ vẫn không nhìn thấy một ánh đèn nào. Khi đi lướt qua một dãy cột điện hiếm hoi trong suốt hành trình, véc tơ vận tốc tức thời nhanh của chiếc xe buýt làm những tia sáng lao vun vút ngoài cửa sổ tựa như một cơn mưa sao sa đẹp tươi.

Myanmar có khá ít đèn đường và công suất cũng không cao để có thể nhìn rõ đường đi. 

Vừa rờn rợn, nhưng lại vừa yêu thích, đó là một thứ bóng tối có sức thu hút mạnh mẽ nhưng mà lâu lắm rồi tôi không còn được nhìn thấy ở những TP lớn, không giống nhau là ở các ngôi chùa.

Riêng ở cố đô Bagan, có khoảng 4.000 ngôi chùa lớn nhỏ, bao gồm cả những chùa mới được tu ngã lại sau trận động đất 6,8 độ richter vào năm 2012. Tôi quyết định chỉ đi thăm những chùa cổ, ít người tiến thoái, để tìm hiểu thêm vẻ hoang vu của nó. Đi vào một ngôi chùa hoang có phần đổ nát, nằm khuất nẻo sau khu đường chính và không có du khách nào lai vãng, tôi nhìn vào trong thì thấy 5 cái cột trắng khá lớn. Đứng ngoài ngắm một hồi, tôi chợt nhận ra đó là 5 ngón tay trên bàn tay phải của một bức tượng Phật khổng lồ, nhưng mà toàn bộ phần trên đã bị bóng tối che phủ.

Bên trong chùa không có ánh đèn, chỉ có ánh sáng thưa thớt từ cửa sổ. Bóng tối ngạo nghễ xâm chiếm khắp nơi, tiếng của những động vật gặm nhấm lọt thỏm giữa khoảng không. Càng đi tới gần tượng Phật khổng lồ, bóng tối tan biến dần, tôi có thể nhìn rõ từng cụ thể trên bức tượng, từ cánh tay, bàn chân, cho tới khuôn mặt. Đứng dưới và ngước lên nhìn bức tượng khổng lồ, tôi nín thở, cảm nhận thấy sự gầy xíu nhỏ của mình trước Đức Phật. song song, tôi thấy cả một đàn dơi đang treo mình trên nóc chùa phủ đầy bóng tối, với những âm thanh lít chít vang vọng.

Một trong những trải nghiệm nhất định phải thử khi tới Myanmar là lên chùa ngắm hoàng hôn và rạng đông – đặc sản ở nơi đây, cố chấp ở nhà quý khách cũng có thể thấy được. vì lẽ, tại một quốc gia đắm chìm trong bóng tối, việc ánh sáng tới và đi nhường như trở thành không giống nhau hơn bao giờ hết.

sườn cảnh vừa thanh bình vừa hoang dại. 

Dậy sớm từ 5h để leo lên một ngôi chùa cao đón rạng đông, tôi đơn giản cảm nhận cái lạnh thấu xương của màn sương dày giăng khắp nơi. Khi tới nơi, ngước đầu ngắm nhìn những tinh tú nhấp nháy trên bầu trời lạnh, cúi xuống nghe những tiếng kinh nguyện cầu, chuông chùa văng vẳng từ xa tới, tôi thấy rõ ràng được một thứ gì đó sắp xảy ra. Bầu trời sáng lên từ từ, đường chân trời chuyển dần sang ba mảng màu rõ rệt, từ đen, sang xanh lam, rồi vàng cam… Cảnh tượng như thể chính phiên bản thân trái đất đang từ từ tỉnh ngộ, lờ ngờ rãi đón nhận ánh sáng để nhìn mọi thứ.

Nhưng để trân trọng ánh sáng, ta cần phải trải qua bóng đêm. Một khi đã ngắm nhìn bóng tối tuyệt vời ấy, quý khách sẽ có cảm giác choáng ngợp khi chiêm ngưỡng rạng đông ở nơi đây. Đó là một lý do nhưng mà nhiều chuyên gia nhận định rằng quý khách phải ngắm mặt trời lên ở Bagan (Myanmar) ít nhất một lần trong đời, để thấy sự bình yên trong tâm hồn mình. Tuy nhiên, quý khách cũng hãy thử ngắm bóng tối ở Myanmar nhiều lần để trân trọng hơn nữa thứ ánh sáng của tạo hoá. Đó là một trải nghiệm nghe chừng tưởng nhạt nhẽo, rồ dại, nhưng hóa ra lại đầy thú vị.

Xem thêm: Ngôi chùa dát 90 tấn vàng và hàng nghìn viên xoàn ở Myanmar

Trung Rwo

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *