Thuật tự ướp xác khi còn sống của nhà sư Nhật phiên bản

Để tự ướp xác, những nhà sư Nhật phiên bản phải thực hiện cơ chế ăn uống nghiêm nhặt và thiền định trong khoảng 1.000 ngày trước khi chết.

Vào khoảng thế kỷ thứ 9, một nhà sư có tên Kükai tự ướp xác mình trong một ngôi chùa trên núi Koya, thuộc tỉnh Wakayama. Nhà sư Kükai (774-835) còn là một học giả, thi sĩ, nghệ sĩ, và sáng lập ra giáo phái bí truyền Shingon (hay còn gọi là Chân ngôn tông của Phật giáo Nhật phiên bản).

Vào năm 835, nhà sư này mở đầu ngừng ăn uống, và dành phần lớn thời kì để thiền định sâu suốt nhì tháng sau rốt của mình. Thi hài Kükai được chôn trên núi Koya ở tỉnh Wakayama. Một thời kì sau, khi khai quật mộ của nhà sư này, người xưa nhận thấy ông như thể đang say ngủ, làn da không thay đổi và thậm chí tóc mọc dài hơn một tẹo. Truyền thuyết kể rằng Kūkai chưa chết nhưng mà đã nhập vào một toàn cầu samadhi vĩnh cửu và vẫn còn sống trên núi Kōya, hy vọng sự xuất hiện của một vị Phật tương lai.

Từ đó, những tín đồ Shingon mở đầu thực hiện thuật tự ướp xác sokushinbutsu theo Kükai, với mong muốn giác ngộ. Để mở đầu quá trình tự ướp xác, các nhà sư sẽ ứng dụng cơ chế ăn kiêng nghiêm nhặt gọi là mokujikigyō, tức là ăn cây. Thức ăn lấy từ những khu rừng gần nơi thực hiện sokushinbutsu, gồm rễ cây, quả hạch, quả mọng, vỏ cây và lá thông. 

cơ chế ăn kiêng này là bước đệm để mở đầu chuyển đổi sinh vật học, loại bỏ mỡ và cơ, ngăn chặn quá trình phân hủy trong tương lai bằng cách tiêu đốt toàn bộ dinh dưỡng và độ ẩm cho thân thể, giúp các nhà sư tập trung hơn vào thiền định. Quá trình này kéo dài ít nhất 1.000 ngày, nhiều lúc các thiền sư lặp lại nhì tới ba lần để có thể sẵn sàng tốt nhất cho bước tiếp theo của sokushinbutsu.

mở đầu quá trình ướp xác, các nhà sư có thể uống một loại trà được ủ bằng urushi – nhựa của cây sơn. Chất độc từ nhựa cây có thể giúp thân thể không bị sâu bọ tiến công sau khi chết. Vào thời khắc này, các nhà sư chỉ uống một tẹo nước muối và tiếp tục thực hiện thiền định. Khi cái chết tới gần, thiền sư sẽ nghỉ trong một hòm gỗ thông nhỏ chôn sâu khoảng 3 mét dưới đất. Một thanh tre nối lên mặt đất để dẫn oxy xuống hòm gỗ, còn nhà sư giữ lại một chiếc chuông nhỏ sử dụng để rung lên, thông tin cho rằng mình vẫn còn sống. Trong nhiều ngày, nhà sư ngồi thiền trong bóng tối hoàn toàn.

Khi tiếng chuông ngừng vang lên, các nhà sư trên mặt đất biết rằng vị thiền sư đã chết. Họ sẽ niêm phong ngôi mộ và để yên xác chết trong 1.000 ngày. Sau khi khai quật quan tài, các nhà sư theo dõi sẽ kiểm tra xem thi hài có dấu hiệu phân hủy hay không – nếu có, họ sẽ lại chôn hòm gỗ xuống đất. Nếu xác ướp còn nguyên vẹn, nhà sư quá cố sẽ được tôn thành Phật và đưa vào một ngôi đền để thờ cúng. 

Ngày nay, không ai thực hiện sokushinbutsu vì chính phủ Minh Trị đã ban lệnh hình sự vào năm 1877, coi nghi tiết tự ướp xác này là lỗi thời và dị đoan. Nhà sư sau rốt qua đời vì sokushinbutsu là Bukkai. Ông đã thực hiện nghi tiết này một cách phi pháp, và qua đời vào năm 1903. tới năm 1961, các nhà nghiên cứu từ Đại học Tohoku khai quật hài cốt của vị cao tăng này. Hiện xác ướp Bukkai được trưng bày ở Kanzeonji, một ngôi chùa Phật giáo có từ thế kỷ thứ bảy ở tây nam Nhật phiên bản.

Xác ướp sokushinbutsu có tên Shinnyokai-shonin trong đền Dainichibou có từ thế kỷ 18. Ảnh: Dainichibou.

Mặc dù vẫn còn khoảng 28 xác ướp sokushinbutsu còn tồn tại ở Nhật, du khách chỉ có thể chiêm ngưỡng 16 trong số đó. Nổi tiếng nhất là xác ướp nhà sư Shinnyokai Shonin trong đền Dainichibou trên núi Yudono linh thiêng, thuộc tỉnh Yamagata. Phần lớn nhà sư trải qua quá trình tự ướp xác đã dành những ngày cuối đời gần ngôi đền này. Những xác ướp sokushinbutsu khác có thể được tìm thấy ở đền Nangakuji, ngoại thành TP Tsuruoka và đền Kaikokuji ở TP nhỏ Sakata, Yamagata.

Bảo Ngọc (Theo ATI)

Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *